Cộng đồng Tsonline Việt Nam
TS Online VN - Cộng đồng TS Việt
 
Go Back   TS Online VN - Cộng đồng TS Việt > Thế giới TSonline > Thông tin - giới thiệu TSOnline

Notices

[Miền Bắc] Offline Mừng Sinh Nhật TSonlineVN.com lần thứ 3


Các bạn không nên upload ảnh lên các trang anhso, photobucket, upanh mà hãy sử dụng trang upload ảnh của 4rum để hạn chế tối đa các hình bị die do bị xóa ko báo trước hoặc hết bandwidth.
Nội quy hỗ trợ qua yahoo và danh sách các supporter.
TSTW Miễn Phí: doanhkiet | Alexander | doanhkiet | 30121995 |
TS Macau 980x: shinigami | Yauao | renny3 | DevilSun | tienap | xXAloneXx | TzeroK |
TSCN Miễn phí: heobeomap | dragonkid | MysticSky | dragonkid
TSCN,TSTW Thu Phí: takasi01 | phplovesn |
Hỗ trợ box Mua Bán, Dịch vụ: Truongminh87 - Hỗ trợ Quest: Kelvin.Hùng | Onizuka
Hỗ trợ sử dụng ExtremeBot: dichoinha1 | NaraShikamaru | tri271 | B-BoyTN
Hỗ trợ sử dụng DoDoTSbot: Bisous
Hãy tìm kiếm trước khi bạn đặt câu hỏi trên diễn đàn nhé !

Similar Threads
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
Điêu Thuyền về quê Conquest312 Từ Châu 15000 4 13-08-2014 03:26 PM
Những tiết lộ cực khủng tạo nên Ts online version 10.0 Truyền Nhân [ Ts Vn hồi ức ] Huynh Anh Thông tin - giới thiệu TSOnline 86 20-07-2014 04:08 PM
Truyện tranh ts online GaQuay Truyện tranh Tsonline 8 16-11-2012 03:18 PM
Mua KT Tống Kiến,KT Lỗ Ca,KT Điêu Thuyền,KT Lữ Mông.....~~ thjensatck Cần mua 13 12-06-2011 12:19 PM
Hồ thiên tương truyền Conquest312 Liêu Đông 19000 0 26-04-2011 12:39 PM

 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 20-09-2011, 10:23 PM
Huynh Anh's Avatar
Huynh Anh Huynh Anh is offline
<span style="color: RoyalBlue; font-weight: 700;">Designer Forum</span>
  • Đang chơi: TS Taiwan miễn phí (FREE)
  • Server: 8
  •   Level: 31 [Level]
    Sức sống: 75 / 759
    Hoạt động: 439 / 7622
    Kinh nghiệm: 36%

    Tham gia: Apr 2011
    Tổng số bài gởi: 1,318
    Thanks: 441
    Thanked 1,875 Times in 759 Posts
    TSĐ: 49,545
    Huynh Anh is an unknown quantity at this point

    Huy hiệu của tôi

    Post Truyền thuyết về các vị tiên - TS online Intro Pro AS

    Truyền thuyết về các vị tiên - TS online Intro Pro AS


    Nữ Oa Nương Nương



    Nữ Oa là một nữ thần Trung Quốc, một trong Tam Hoàng Ngũ Đế. Bà là em gái đồng thời cũng là vợ của Phục Hy. Theo thần thoại, Nữ Oa và Phục Hy là hai anh em, hiện ra khi núi Côn Lôn thành hình. Họ đã dâng đồ tế để xin đấng tạo hóa cho phép họ là hai anh em được lấy nhau thành chồng vợ. Sự phối hợp này được chấp nhận khi khói đốt từ lễ vật vẫn giữ nguyên dạng quện vào nhau.
    Thần thoại
    Nữ Oa trong thần thoại của người Trung Hoa là vị nữ thần tạo ra con người, rồi sau cùng với vua Phục Hy dạy dân chúng.
    Ta có thể thấy, trong các thần thoại nơi khác cũng đều có những vị thần tạo ra con người. Trong thần thoại Hy Lạp, Prô-mê-thêu là vị thần sáng tạo ra con người. Trong thần thoại của người Ai Cập, con người được ra đời do được thần gọi. Trong thần thoại Do Thái, Giô-hô-va sáng tạo ra con người.
    Còn trong thần thoại Trung Hoa, Nữ Oa đã tạo ra con người như thế nào ? Theo thần thoại, bà là một vị nữ thần đầu người thân thuồng luồng, chỉ khi tiếp xúc với con người bà mới biến phần thân dưới thành thân người thôi. Truyện kể, sau khi Bàn Cổ khai thiên lập địa, thế giới trần gian đã có sông nước, cây cỏ và muôn thú, mưa nắng thuận hòa. Nữ Oa tuy thấy nơi đây có chất của sự sống, như dường như sự sống còn chưa hoạt bát, bà cảm thấy cần phải tạo ra một loài động vật mới.
    Nữ Oa xem qua các loài động vật khác, bà nhận thấy chúng đều thiếu một thứ, đó chính là sự thông minh, tư duy, sáng tạo. Vì vậy, bà quyết định tạo ra một loài động vật có bộ óc cực kỳ thông minh, và động vật đó sẽ trở thành loài độc tôn trong các loại động vật.
    Nữ Oa suy nghĩ không biết phải tạo loại động vật đó có thân hình thế nào. Suy nghĩ mãi, bà biến thân mình trở thành người có tứ chi, rồi bay lên mây du ngoạn khắp nơi. Bỗng đến dòng sông Hoàng Hà rộng lớn, bà nhìn xuống mặt nước, lúc đó, nước trong xanh, mặt nước tựa như gương, in bóng hình của Nữ Oa. Bà nhìn thấy hình của mình dưới nước, bất giác nghĩ ra cách để tạo ra loài động vật mới. Bà tạo ra động vật mới có thân thể thế nào vậy ? Trả lời, bà tạo ra loại động vật này mô phỏng theo thân hình của bà. Nhưng bà lấy gì để tạo loại động vật đó ? Trả lời, bà dùng một thứ rất bình thường thôi, đó là…bùn. Bà lấy bùn dưới sông tạo ra con người. Nhờ khéo tay, bà nặn ra loài động vật rất hoàn chỉnh, chúng đứng thẳng bằng hai chân, có tay phối hợp với chân, thân thể trần trụi, bà còn chú ý tạo cho chúng một bộ óc thông minh hơn tất cả các loài nào khác. Rồi bà thổi hơi tiên vào, những động vật đất sét đó bỗng hóa thành động vật thật. Bà vui mừng, đặt cho chúng tên gọi là con người. Làm nhiều quá nên bà mệt mỏi, bà lấy sợi dây nhúng vào đất sét lỏng kéo lết cho những vệt đất tạo thành người. Những người do Nữ Oa nặn ra đẹp đẽ thành những kẻ quí phái, còn những giọt đất sét kéo lết trở thành những người thường dân. Con người trong thần thoại Trung Hoa đã hình thành như vậy đó.
    Nhưng bà không thể cứ mãi mãi nặn hình con người như thế này, cần phải ban cho họ khả năng sinh sản để họ tự phát triển giống nòi. Thế là bà tạo những tượng đất sét cho thân thể khỏe, thổi dương khí vào những tượng đó, những bức tượng đó trở thành đàn ông. Bà thổi âm khí vào những bức tượng trông yếu mềm hơn, thành đàn bà. Nữ Oa còn ban cho hai giới tính đó bộ phận sinh dục để sinh sản. Bà còn nghĩ cách để con người phân bố nhiều rải khắp nơi trên thế giới, liền dây ngoáy bùn dưới sông, cho bắn tung tóe lên khắp nơi trên mặt đất, tạo thành những lớp người phân bố khắp nơi.
    Sau đó, bà dạy dân chúng cách lấy nhau, hôn phối để sinh sản, phát triển nòi giống.
    Truyền thuyết kể rằng, sau khi đã tạo ra con người, công việc của Nữ Oa xem như đã dứt. Nhưng không ngờ, tiếp sau đó, một tai họa đã giáng xuống đầu con người. Ở trên thiên cung, thần Cộng Công làm phản, đem quân thiên ma đánh thiên giới. Thần Chúc Dung bèn đem quân ra đánh, cuối cùng đã dẹp được loạn tặc. Cộng Công bị thua đau, không muốn trở về mà chẳng làm nên gì, hắn bèn dùng đầu húc gãy cây trụ chống trời. Trụ trời bị gãy sụp, lập tức làm cho thiên địa hỗn độn. Ở dương gian cũng bị tai họa, trên bầu trời xuất hiện lỗ đen lớn, gây họa cho dương trần. Nhìn thấy cảnh nước sôi lửa bỏng, Nữ Oa thương tâm, không nỡ nhìn nhân dân lâm vào cảnh cực khổ, bà bèn quyết tâm vá lại bầu trời.
    Nữ Oa bèn bay khắp nơi, tìm đá ngũ sắc để vá trời. Sau khi đã tìm đủ, bà dùng lau sậy đốt với đá tạo lớp keo, rồi ra sức lấp dán, vá bầu trời lại. Chẳng bao lâu, bầu trời đã trở lại bình thường. Nhân dân không còn bị khổ sở nữa.
    Sau đó, để giúp dân chúng được vui, quên đi nỗi khiếp sợ đối với tai họa vừa rồi, Nữ Oa dùng tre trúc làm một loại nhạc cụ gọi là sáo, để thổi nhạc, bà còn chế tạo cho dân nhiều loại nhạc cụ khác.
    Nữ Oa thấy dân chúng không có lễ nghĩa gì, loạn luân với nhau, hôn phối bậy bạ, bà bèn đặt ra lễ về hôn nhân, dạy cho dân.
    Nữ Oa được người đời sau ghi nhớ, thường được tôn là “thần sinh sản”, “thần tình yêu”, “thần hôn nhân”, người ta còn lập đền thờ bà. Và đến ngày nay, người ta vẫn truyền tụng câu chuyện cổ “Nữ Oa đội đá vá trời”, bà rất được tôn sùng trong tín ngưỡng dân gian của dân tộc Trung Hoa, đặc biệt là dân tộc Hán.
    Bên cạnh đó, còn có một số truyền thuyết khác như Nữ Oa đã khống chế được Ngưu Vương. Con quái vật này thường đe dọa hãm hại con người bằng hai cái sừng và hai tai khổng lồ. Nữ Oa khống chế bằng cách sỏ một sợi giây phép vào mũi Ngưu Vương. Ngoài ra, Nữ Oa đã xây một lâu đài tráng lệ, là khuôn mẫu cho các cung điện có thành quách bao quanh của vua chúa Trung Hoa sau này. Những vật liệu xây cất lâu đài của Nữ Oa được các Thần Núi hoàn tất chỉ trong một đêm.

    Ngọc Hoàng Thượng Đế



    Ngọc Hoàng Thượng Đế hay Ngọc Hoàng Đại Đế, gọi tắt là Ngọc Đế là vị vua tối cao của bầu trời, là chủ của Thiên đình trong quan niệm tại Trung Quốc và tại Việt Nam.
    Từ thượng cổ, người Trung Quốc đã tôn thờ một vị vua trên trời, gọi là Thượng Đế. Tuy nhiên từ đời Thương thì Thượng Đế đã hoàn toàn chỉ là một vị thần, không có quyền năng sáng thế. Vị Vua trời này được cho là sống tại một cung điện tại chính giữa bầu trời, tại Thiên Cực Bắc. Đến các triều đại về sau, vị thần này được gọi dưới nhiều danh hiệu khác nhau:
    • Hoàng Thiên, Hạo Thiên, Thiên Đế: đời Chu
    • Thái Nhất: Thiên quan thư trong Sử kí của Tư Mã Thiên dùng từ này
    • Thái Vi Ngọc Đế, Tinh Chủ Thái Vi viên: thời Hán Vũ đế
    • Phạm Thiên Ngọc Đế, Đế chủ Thiên Thị Viên: thời Hán Tuyên đế
    • Diễm Hoa Thiếu Vi Ngọc Đế, Thiên Tiên Định Vị: thời Hán Ai đế
    • Tử Vi Ngọc đế: đời Hán Quang Vũ đế
    • Ngọc Hoàng Đạo Quân, Cao Thượng Ngọc Đế: thời Nam Triều
    • Hạo thiên Kim khuyết Vô thượng Chí tôn Tự nhiên Diệu hữu Di la Chí chân Ngọc hoàng Thượng đế, Huyền khung Cao thượng Ngọc hoàng Đại đế.
    • Đến đời Minh, danh hiệu đầy đủ là: Cao thiên Thượng thánh Đại từ Nhân giả Ngọc Hoàng Đại Thiên tôn Huyền khung Cao Thượng đế. (Nghĩa là Vị thánh tối cao trên đỉnh trời, vô cùng nhân từ, là Ngọc Hoàng, bậc Thiên tôn vĩ đại, Huyền diệu lớn lao làm chủ trên cao).
    Ngoài ra Ngọc Hoàng Thượng đế còn được gọi bằng các tôn hiệu: Thiên Đế, Ngọc Đế, Đế Tể
    Ngọc Hoàng Thượng đế là vị vua của Thiên đình, cai quản toàn bộ bầu trời, mặt đất, biển cả, và cõi âm phủ. Ngọc Hoàng đứng đầu tất cả các thần, tiên, có quyền lực tối cao với các quyền năng tự nhiên như mây mưa sấm chớp, nước lửa... Ngọc Hoàng có quyền ra lệnh cho các vị thần thực hiện các ý định của mình, thường là những điều tốt đẹp. Ngọc Hoàng cũng là người xét phong cho các vị thần, hoặc xét phạt các thần tiên.
    Trong Đạo giáo, Ngọc Hoàng vẫn ở dưới Tam Thanh, do Nguyên Thuỷ Thiên Tôn chỉ định làm vua.
    Ngọc Hoàng được cho là ở và làm việc tại một cung điện trên trời gọi là Kim Khuyết Vân cung Linh Tiêu bảo điện (gọi tắt là điện Linh Tiêu), nơi có rất nhiều tiên nữ hầu hạ, và các thiên tướng, thiên binh canh gác.
    Có nhiều thuyết về quyến thuộc của Ngọc Hoàng, không thống nhất. Có truyền thuyết nói vợ của Ngọc Hoàng có hiệu là Thiên Hậu (không phải bà Thiên Hậu Thánh mẫu), có chín con trai. Có thuyết nói em gái Ngọc Hoàng sinh ra Nhị Lang. Có thuyết đồng nhất Ngọc Hoàng với Đông Vương Công, vợ là Tây Vương Mẫu, sinh bảy con gái.
    Có truyền thuyết cho rằng Ngọc Hoàng Thượng đế là Đông Vương Công, hay còn gọi là Mộc Công, có vợ là Tây Vương Mẫu. Có truyền thuyết lại cho rằng Ngọc Hoàng Thượng Đế vốn người trần, tên là Trương Hữu Nhân, là trang chủ thôn Trương Gia Loan. Vì tính hay nhường nhịn, ông được gọi là Trương Bách Nhẫn; do hay giúp đỡ, ông được gọi là Đại Quý Nhân.
    Trương Hữu Nhân có một vợ họ Vương, và bảy cô con gái: Đại Thư, Nhị Thư, Tam Thư, Tứ Thư, Ngũ Thư, Lục Thư và Trương Thất Nữ

    Theo thuyết này thì Ngọc Hoàng đã tu 1550 kiếp, mỗi kiếp (kalpa) dài 126 nghìn năm, mới lên được ngôi vị Ngọc Hoàng.
    Ngọc Hoàng và Dương mẫu có duy nhất một người con gái được gọi là công chúa. Bảy nàng tiên theo truyền thuyết là con Ngọc Hoàng, thực chất chỉ là bảy tiên nữ theo hầu hạ Dương mẫu.

    Tây Vương Mẫu



    Tây Vương Mẫu, còn gọi là Vương Mẫu nương nương, Diêu Trì Kim Mẫu, là vị nữ thần trong truyền thuyết Trung Quốc, có diện mạo là một bà già hiền lành. Tương truyền Vương Mẫu sống ở cung Dao Trì (Diêu Trì) núi Côn Lôn, trong vườn của bà có trồng bàn đào là giống đào tiên, ăn vào trẻ mãi không già.
    Có thuyết nói rằng thuở hỗn mang, tinh tuý trời đất sinh ra Nguyên Thuỷ Thiên vương, rồi sinh Thái Nguyên ngọc nữ. Thái Nguyên ngọc nữ sinh ra Thiên hoàng và Tây Vương Mẫu, Thiên hoàng sinh Địa hoàng, Địa hoàng sinh Nhân hoàng.[cần dẫn nguồn]
    Truyền thuyết khác : Tây Vương Mẫu tức Dao Trì Kim Mẫu cai quản Tây Côn Lôn , cùng với chồng là Hạo Thiên Thiên Đế cai quản Thiên đình , Ngọc Hoàng Đại Đế là con thứ 10 ( 9 người anh trước bị Hậu nghệ bắn chết ) của bà và Thiên Đế , sau khi Thiên Đế bị Ma tộc hại , ngọc hoàng đại đế lên thay. Trong Tây Du Kí có nói Tây Vương Mẫu có 1 vườn bàn đào , sau bị Tôn Ngộ Không ăn trộm gần hết .
    Có thuyết nói rằng Tây Vương Mẫu họ Dương tên Hồi và còn có tên là Uyển Cấm( Thiên Dao). Bà cùng chồng là Đông Vương Công (Hạo Thiên Thiên Đế) hòa hợp hai khí âm dương tạo ra trời đất thiên địa,họ là chủ nhân và cai quản mọi vật trên thế gian.
    Bà cai quản các nữ thần còn chồng bà cai quản các nam thần.
    Trong Tam Thế bất cứ ai muốn đăng thiên đắc đạo,khi lên trời đều phải bái Mộc Công (Đông Vương Công), sau bái Kim Mẫu( Tây Vương Mẫu) mới có thể lên chín tầng mây và nhập vào trong Tam Thánh.
    Tây Vương mẫu sau khi dùng phép thuật giúp cho Hoàng Đế đánh bại Xuy Vưu, còn tặng vua Thuấn địa đồ và phái sứ giả dạy cho cách sử dụng Bạch Ngọc địch(sáo) mà thổi thì hàng năm sẽ mưa gió thuận hòa,mùa màng sung túc.
    Tây Vương mẫu có tất cả 9 người con trai, 23 con gái, nên phụ nữ muốn sanh con gái thì thường cầu khấn bà. Dân gian cho rằng Tây Vương Mẫu có thuốc Trường Sinh Bất Lão ,sau đó đã tặng nó cho Hằng Nga.
    Đạo giáo lấy ngày 3 tháng 3 là ngày sinh Tây Vương Mẫu, và cho rằng đó là ngày bà mở Hội Bàn Đào, nên cúng tế bà.

    Chu Công



    Chu Công (chữ Hán: 周公), tên thật là Cơ Đán, là công thần khai quốc nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc. Ông có công giúp Chu Vũ Vương (Cơ Phát) lập ra nhà Chu (1122 - 256 trước Công nguyên), giành quyền thống trị Trung Hoa từ tay nhà Thương. Sau khi Chu Vũ Vương chết, Cơ Đán đã giúp vua mới là Chu Thành Vương xây dựng và phát triển nhà Chu thành một nước mạnh mẽ và có công xây dựng nên nền văn hóa Trung Hoa rực rỡ trong quá khứ. Công lao to lớn của Cơ Đán với sự phát triển của văn hóa Trung Hoa khiến người ta gọi ông bằng chức vụ là Chu Công (quên đi cái tên Cơ Đán), khiến cho nhiều người lầm tưởng Chu Công là tên thật của ông.
    Cơ Đán là con thứ tư của Tây Bá hầu Cơ Xương (Chu Văn Vương), sau Bá Ấp Khảo, Cơ Phát và Quản Thúc Tiên. Ban đầu Cơ Đán làm quan dưới triều của Cơ Xương.

    Sau khi Cơ Xương mất, Cơ Phát thay chức của cha (do Bá Ấp Khảo bị vua Trụ nhà Thương sát hại), Cơ Đán làm quan giúp anh mình ổn định triều chính, cùng với công thần khác là Khương Tử Nha phát triển quân đội nhà Chu, từng bước tấn công nhà Thương đang suy sụp.

    Năm 1123 TCN, khi Khương Tử Nha cùng Cơ Phát chỉ huy quân đội phát động cuộc chiến tranh chống nhà Thương, Cơ Đán cùng ra mặt trận. Tại trận quyết định ở Mục Dã, ông đã giúp Cơ Phát viết Mục thệ, kể lại toàn bộ tội ác của vua Trụ. Quân Chu đại thắng, tiêu diệt nhà Thương. Trong lễ lên ngôi của Cơ Phát, Cơ Đán cầm búa lớn, cùng một người em khác là Thiệu Công cầm búa nhỏ đứng hai bên Cơ Phát làm lễ cáo tế trời đất.

    Nhà Chu lật đổ nhà Thương làm thiên tử, nhưng để giữ lòng người, vẫn phân phong cho người cũ của nhà Thương làm chư hầu. Vũ Vương cho con của Trụ Vương là Vũ Canh tiếp tục cai trị đất Ân để giữ hương hoả cho nhà Ân. Các vùng xung quanh nhà Ân còn chưa ổn định, nên chia làm ba khu vực: phía bắc Triều Ca đến đất Bội phong cho em trai Vũ Vương là Hoắc Thúc; phía đông Triều Ca là đất Vệ phong cho em vua là Quản Thúc, phía tây Triều Ca là đất Dung ông phong cho người em khác là Sái Thúc. Trên danh nghĩa, ba người em ông có trách nhiệm giúp đỡ Vũ Canh nhưng trên thực tế là để giám sát, vì vậy sử gọi là “Tam giám”.

    Chu Vũ Vương lên ngôi khi tuổi đã cao, lại lo nghĩ nhiều về việc nước nên được vài năm thì mắc bệnh nặng. Ông sai người lập đàn tế, cầu khấn trước bài vị Thái Vương, Vương Quý và Văn Vương, mong được chết thay cho Chu Vũ Vương. Được vài hôm, bệnh của Vũ vương thuyên giảm.

    Tuy nhiên không lâu sau đó, Chu Vũ Vương tái phát bệnh và qua đời (1116 TCN). Thái tử Tụng còn nhỏ lên nối ngôi, tức là Chu Thành Vương. Chu Công Đán được Chu Vũ Vương uỷ thác phụ chính cho cháu. Ông đã hết lòng phù trợ Chu Thành Vương qua giai đoạn khó khăn nhất của nhà Chu khi mới giành chính quyền.

    Ba người em khác của Chu Vũ Vương là Quản Thúc Tiên, Hoắc Thúc Xử và Sái Thúc Độ được phong đất làm "Tam giám" để canh chừng Vũ Canh nhưng lại nghe theo lời dụ của Vũ Canh, mưu lật nhà Chu để khôi phục nhà Thương nên cùng khởi loạn. Quản Thúc sai người phao tin rằng:

    Chu công có âm mưu cướp ngôi vua

    Chu Công bèn đến giãi bày với Khương Tử Nha và Thiệu công Thích rằng:

    Tôi không trốn tránh việc, phải ra mặt giúp nhà vua giải quyết việc trị quốc, là vì sợ có người chống lại vương thất nhà Chu.

    Chu Công được phong ở nước Lỗ nhưng ông ở lại triều đình làm phụ chính cai quản mọi việc. Ông cho con là Bá Cầm thay mình về nước Lỗ thụ phong, trước khi đi ông dặn dò Bá Cầm phải rất khiêm nhường và giữ lễ nghĩa trong việc trị quốc.

    Không lâu sau, Quản Thúc Độ, Hoắc Thúc Xử và Sái Thúc Tiên giúp Vũ Canh dấy binh của bộ lạc Hoắc Địa nổi loạn chống nhà Chu. Chu Công và Thiệu công tập trung dàn xếp xong việc nội chính, sau đó ông mang quân đi đông chinh.

    Qua 3 năm chiến tranh (1113 TCN), Chu Công đánh bại được quân nổi loạn. Ông giết chết Vũ Canh và Quản Thúc Tiên; bắt Hoắc Thúc Xử và Sái Thúc Độ đi đày. Tuy nhiên Chu Công vẫn không hoàn toàn tận diệt họ nhà Ân. Ông phong cho tông thất nhà Ân là Vi Tử Khải ở nước Tống, phong đất Vệ của Quản Thúc trước đây cho em nhỏ của Vũ Vương là Khang Thúc.

    Thái Bạch tinh quân ( Thái Bạch kim tinh )



    Là một trong số Cửu Diệu tinh quân là chín vị thần trông coi Cửu Diệu là 9 thiên thể chuyển động trên bầu trời theo quan điểm thiên văn học Trung Quốc và thần thoại Trung Quốc

    Thái Bạch tinh quân: vị thần trông coi Sao Kim, cũng là Thái Bạch Kim tinh

    Thái Bạch Kim Tinh là tên một vị thần trong thần thoại Trung Quốc.

    Vị thần này theo truyền thuyết có họ Lý, hình dáng là một ông già râu bạc áo trắng, là Tinh chủ của sao Kim (Kim Tinh), ngôi sao sáng nhất vào chập tối và buổi sáng, vì thế gọi là Lý Thái Bạch.Chính vì thấy sao Kim xuất hiện đầu tiên của buổi đêm và ban ngày, nên Thái Bạch Kim Tinh được cho là sứ giả của Thiên đình, và gọi là Lý Trường Canh.

    Hỏa Đức Tinh Quân



    Hỏa Đức tinh quân: vị thần trông coi Sao Hỏa
    Sao Hoả mang màu đỏ, là hành tinh mà thiên văn hiện đại quan tâm nhiều nhất. Màu đỏ là của phương Nam, phương của quẻ Ly là lửa trong Bát quái, và được coi là hội tụ từ ba khí, nên có tên gọi là Nam Ly Tam khí Vân Hán. Lửa Tam vị thì không gì dập nổi. Cai quản sao Hoả là thần lửa tam vị, được gọi là Hoả Đức Tinh Quân.

    Sau đây là trích đoạn về Hoả Đức Tinh Quân trong tiểu thuyết " Tam Quốc Diễn Nghĩa "

    Trích:
    My Trúc, tự là tử trọng, nhà giàu có tiếng tăm, thường qua Lạc Dương buôn bán. Ngày kia, trong khi đang ngồi trên xe trở về bỗng gặp một người đàn bà tuyệt sắc đứng bên đường, xin đi nhờ xe. Trúc bèn bước xuống đi bộ, nhường chỗ cho thiếu phụ. Nhưng mĩ nhân nhất định mời Trúc ngồi cùng, nếu không nàng sẽ xuống đi bộ, không dám phiên thêm nữa. Bấy giờ Trúc mới lên xe ngồi bên người đẹp, nhưng ngồi rất ngay ngắn, cặp mắt luôn luôn nhìn thẳng về phía trước, không hề lét ngay một chút. Xe đi được vài dặm, nàng xin dừng lại, cảm ơn và cáo từ. Lúc lâm biệt, bỗng nàng nhìn Trúc chăm chắm rồi bảo cho biết :

    - Ta chính là " Hoả Đức Tinh Quân " ở phương nam, phụng mệnh thượng đế xuống đốt nhà người đây ! Nay cảm động vì thấy ngươi lễ đãi ta, nên báo trước cho biết. Vậy hãy kíp về nhà chuyển đồ đạc của cải ra ngoài. Đêm nay ta tới đấy !

    Nói xong, biến mất! Trúc kinh lạ, vội phóng xe về, cùng người nhà chuyển đồ đặc của cải ra ngoài. Chiều tối hôm ấy, quả nhiên có lửa cháy từ dưới bếp, thiêu hết nhà cửa. Trúc thấy thế, càng đem của cải ra cứu kẻ khổ giúp người nghèo...

    Tài Bạch Tinh Quân ( Thần tài )



    Thần Tài là một vị thần trong tín ngưỡng Việt Nam và một số nước phương Đông.

    Theo truyền thuyết, thần tài chính là Triệu Công Minh, người đời nhà Tần. Ông lánh đời đi tu tại núi Chung Nam. Về sau đắc đạo, ông được phong làm Chính Nhất Huyền Đàn Nguyên Soái, coi việc đuổi trừ ôn dịch, cứu bệnh trừ tà. Hơn nữa, ai bị oan ức đến cầu cứu ông thì được giúp đỡ. Người buôn bán thì cúng cầu ông để được phát đạt may mắn.

    Người ta thường vẽ ông hình một người mặt đen, râu rậm, tay cầm roi, cưỡi cọp đen. Dân gian còn gọi ông là Tài Bạch Tinh Quân hay Triệu Công Nguyên Soái. Người đời vẽ ông trên một cái đĩa làm bằng kim loại trên bàn thờ để thờ cúng.

    Đi bên cạnh thần tài thường là Tấn Bảo Tiên Nữ và Chiêu Tài đồng Tử

    Tứ đại thiên Vương [ Tứ đại Kim cang ]
    Thiên vương (天王, sa. devarāja, ja. tennō) được xem như là người canh giữ thế giới, thường được thờ trong các chùa. Truyền thuyết cho rằng các Thiên vương sống trên núi Tu-di (sa. meru), canh giữ thế giới và Phật pháp. Các vị đó chiến đấu chống cái ác và bảo vệ những nơi Phật pháp được truyền bá. Thân thể các vị được áo giáp che chở, đầu mang giáp sắt.

    Có bốn vị Thiên vương (Tứ Thiên vương) ở bốn hướng:

    Bắc Thiên vương với tên là Đa văn thiên (多聞天)

    có thân màu lục, tay trái cầm cờ chiến thắng, tay phải mang tượng chùa hoặc một bảo tháp (mà trong đó – theo truyền thuyết – Long Thụ đã tìm được những bộ kinh dưới Long cung), hoặc một con chuột mầu bạc phun ngọc. Vị Bắc Thiên vương là vị quan trọng nhất trong bốn vị Thiên vương




    Đa Văn Thiên Vương tay cầm Hỗn Nguyên Tán - hình tượng phổ biến trong Phật giáo, chùa Thiên Vương cổ sát - Đà Lạt - Lâm Đồng-Việt Nam

    Nam Thiên vương là Tăng trưởng thiên (增長天)

    có thân màu xanh, cầm gươm chém Vô minh. Vị này chuyên giữ gìn những chủng tử tốt đẹp trong con người
    là một trong bốn vị thần quan trọng mang danh hiệu Tứ Đại Thiên Vương trong tôn giáo truyền thống Đạo Giáo và Phật Giáo Trung Quốc. Đây là vị thần trấn phương Nam, giúp chúng sinh tăng trưởng thiện căn, bảo vệ cho Phật Pháp không bị xâm phạm, nên còn được gọi là Nam phương Thiên vương.




    Hình tượng Tăng Trưởng Thiên Vương tay cầm Bảo kiếm (Thanh Vân kiếm, Thanh quang bửu kiếm)

    Đông Thiên vương là Trì quốc thiên (持國天)

    có thân trắng, tay cầm đàn, tiếng đàn sẽ làm tâm thức con người trở nên thanh tịnh
    là một trong bốn vị thần quan trọng mang danh hiệu Tứ Đại Thiên Vương trong tôn giáo truyền thống Đạo Giáo và Phật Giáo Trung Quốc. Đây là vị thần trấn phương Đông, giúp bảo hộ chúng sinh, hộ trì quốc thổ, nên còn được gọi là Đông phương Thiên vương.




    Hình tượng Trì Quốc Thiên Vương tay cầm đàn tỳ bà


    Tây Thiên vương tên Quảng mục thiên (廣目天)

    có thân màu đỏ, tay phải cầm rắn (sa. nāga) nhưng không cho nó chiếm giữ Như ý châu (ngọc như ý). Ngọc như ý chỉ chuyên dành cho những bậc giác ngộ và rắn chỉ là người canh giữ viên ngọc đó.
    là một trong bốn vị thần quan trọng mang danh hiệu Tứ Đại Thiên Vương trong tôn giáo truyền thống Đạo Giáo và Phật Giáo Trung Quốc. Đây là vị thần trấn phương Tây, theo dõi thế giới, bảo hộ nhân dân, nên còn được gọi là Tây phương Thiên vương.





    Những cái sai lệch trong TS online


    Trong Hình là Trì Quốc Thiên Vương
    Truyền thuyết Trung Quốc đã nhắc các vị này từ thế kỉ thứ 4, nhưng đến đời Đường (thế kỉ thứ 7) người ta mới thật sự thờ cúng các vị Thiên vương. Mỗi vị này có 91 con trai và 8 tướng quân, giúp canh giữ mười phương thế giới. Tương truyền rằng, năm 742, Đại sư Bất Không Kim Cương (sa. amoghavajra, Mật tông) niệm chú Đà-la-ni gọi các vị Thiên tướng xuống giúp chống ngoại xâm. Vị Bắc Thiên vương và Tây Thiên vương hiện xuống đẩy lùi giặc, nhà vua nhớ ơn cho xây tượng các vị trong chùa chiền.

    Natra Tam thái tử



    Na Tra (chữ Hán: 哪吒) là một vị thần trong thần thoại dân gian Trung Hoa. Được mô tả chi tiết thông qua các tác phẩm Phong thần diễn nghĩa, Tây du ký, Na Tra được mô tả là một vị thần có pháp lực cao cường, đứng vào hàng những vị thần cao cấp nhất của Thượng giới.
    Theo Phong thần diễn nghĩa, Na Tra vốn là hiện thân của Linh Châu Tử, đồ đệ của Thái Ất Chân Nhân trên thượng giới, do phạm phải luật trời, để Hồ Ly ngàn năm ăn trộm đào tiên nên bị giáng xuống trần gian chịu khổ. Na Tra đầu thai vào nhà Tổng trấn ải Trần Đường Lý Tịnh. Lúc bấy giờ phu nhân của Lý Tịnh là Ân Thị đã mang thai hơn ba năm mà vẫn chưa mãn nhụy khai hoa. Một đêm Ân phu nhân đang ngủ chợt mộng thấy ông tiên ném vào bụng mình một vật, đúng lúc đó thì trở mình đau bụng. Ân phu nhân sinh ra một cái bọc, từ cái bọc nở ra một đứa trẻ khôi ngô tuấn tú, tay cầm Càn Khôn Quyền, lưng quấn dải lụa Hỗn Thiên Lăng... Lý Tịnh đặt tên cho con là Lý Na Tra.

    Vốn là tướng nhà trời nên Na Tra lớn nhanh như thổi, mới bảy tuổi đã mình cao sáu thước, vai rộng hai thước, ngỗ nghịch muôn phần. Do còn nặng nợ trần gian và số kiếp gian truân, Na Tra đã tự mình gây ra họa lớn: Đánh chết con trai Ngao Bính của Đông Hải Long Vương, lột da bóc gân Ngao Bính, giương Càn Khôn Cung nặng nghìn cân bắn chết đệ tử của Thạch Cơ Nương Nương... Gia đình Lý Tịnh bị Tứ Hải Long Vương bắt, gây sức ép buộc Na Tra phải đền mạng. Để giữ trọn đạo hiếu và không làm liên lụy tới gia đình, Na Tra đã bóc thịt trả mẹ, lóc xương trả cha. Sau khi chết hồn Na Tra bay về với Thái Ất Chân Nhân, Thái Ất bày cho Na Tra báo mộng cho Ân Thị lập miếu thờ để giữ cho hồn không bị tan biến, song cũng vì Lý Tịnh quá cố chấp với những việc Na Tra đã gây ra nên đã đập tan miếu thờ. Chính vì lí do đó sau khi được sư phụ Thái Ất hoán thân tráo cốt vào cây sen, Na Tra đã tìm tới cha mình để trả thù... Vốn biết đệ tử mình ương bướng và ngang ngạnh nên Thái Ất đã cậy hai vị đại tiên là Văn Thù và Nhiên Đăng giáo huấn, Văn Thù và Nhiên Đăng đã dàn xếp, chỉ ra lỗi lầm của cả hai người, giúp cha con Lý Tịnh cởi bỏ hiềm khích, một lòng phò Chu diệt Trụ. Ở hồi kết của Phong Thần diễn nghĩa, Na Tra, Lý Tịnh, Lôi Chấn Tử, Dương Tiễn, Kim Tra, Mộc Tra là số ít trong những giáo đồ đắc đạo thành tiên. Sau khi theo cha Lý Tịnh cùng các vị thần tiên được phong thần lên trấn giữ thiên đình, đến thời nhà Đường thì Tam thái tử Na Tra cũng Thác tháp Thiên vương Lý Tịnh và Nhị lang thần Dương Tiễn xuất hiện và giao chiến với Tề thiên đại thánh Tôn Ngộ Không tại tác phẩm Tây Du Ký.
    Nhắc đến Na Tra, dân gian thường hình tượng đến một vị thiên tướng khôi ngô, tuấn tú, mặt đẹp như ngọc, mắt sáng như sao, môi đỏ như môi thiếu nữ. Song bản tính của Na Tra nóng nảy, thẳng thắn và thích xen vào chuyện bất bình. Độc giả có thể gặp Na Tra trong Phong Thần diễn nghĩa hay trong tiểu thuyết Tây du kí. Tay phải cầm Trường Thương Hỏa Tiễn Thần Phong, tay trái cầm Càn Không Quyền, vai đeo dải lụa Hỗn Thiên Lăng, lưng giắt Cửu Long Thần Chạo và Cục Kim Chuyên, chân đi bánh xe Phong Hoả luân [ Hỏa loan và Hỏa phượng ]. Na Tra là hiện thân của bậc thần tiên phóng khoáng, tính cách hiếu động và nghịch ngợm song hành động thì đầy tình nhân ái, chí công vô tư. Có lẽ đó cũng là khát vọng về một hình tượng sống của nhân gian thời bấy giờ.


    Nhị lang thần Dương Tiễn [ Nhị lang chân quân ]




    Dương Tiễn (tiếng Anh: Erlang Shen, tiếng Hoa:杨戬,二郎神,又称灌口二郎, 二郎真君, tiếng Thái:เอ้อหลาง) hay Quán giang khẩu hiển thánh nhị lang chân quân hay Nhị lang hiển thánh chân quân, Thanh nguyên diệu chân quân; Chiêu Huệ hiển thánh nhân hữu vương là một nhân vật trong thần thoại Trung Quốc và một vị thần trong tôn giáo truyền thống Trung Quốc là Đạo Giáo và Phật Giáo. Dương Tiễn còn là nhân vật trong tác phẩm Tây du kí và Phong thần diễn nghĩa.
    Là con trai thứ 2 của Dương Thiên Hựu và Giao cơ tiên tử (em gái của Ngọc hoàng). Anh trai cả là Dương Giao,em gái là Dương Thiền (Hay còn gọi là Dương Liên tức Tam thánh mẫu) Sự phụ là Ngọc đỉnh chân nhân, thê tử : Tây Hải tam công chúa. Trong Phong Thần diễn nghĩa của Hứa Trọng Lâm, Dương Tiễn lập nhiều đại công giúp Khương Tử Nha, sau được phong thần. Công trạng lớn nhất mà Dương Tiễn giúp Khương Tử Nha là dùng kế bắt Ma gia tứ tướng và giết chết Hoa Hồ Điêu.

    Dương Tiễn còn xuất hiện khá nhiều trong tiểu thuyết Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân, trong tác phẩm này, Dương Tiễn giao đấu với Tôn Ngộ Không nhiều màn biến hóa, sau nhờ vòng Kim Cương của Thái Thượng Lão Quân mới bắt được Tôn Ngộ Không. Dương Tiễn còn giúp Tôn Ngộ Không tiêu diệt Cửu Đầu Trùng trong nạn Quét tháp biện kỳ oan giúp Đường Tam Tạng thoát nạn.

    Dương Tiễn được miêu tả trong tiểu thuyết và hình phố trong các đạo quán là một nam thanh niên khôi ngô tuấn tú, thân cao, vạm vỡ, có 3 mắt. Mắt giữa trán có diệu năng của tuệ nhãn không những là cánh cửa trí tuệ, phân biệt rõ vạn vật, những giả trái của thiên địa dưới cái nhìn thấu tận tâm can của Tuệ nhãn đều bị bóc trần, lại còn thấu được mười hai nhân duyên, hiện tượng sinh tử lưu chuyển của bậc A la hán “vô ngã vô chấp”, có thể ra khỏi sinh tử luân hồi, không bị trói buộc bởi thân tâm thế gian. Tai ông đeo xâu tai, eo lúc nào cũng mang cung tên, cong như mặt trăng, tay cầm đinh ba hai lưỡi (Tam tiêm lưỡng nhận thương hay tam tiêm kích). Đầu đội nón hình ba ngọn núi và phụng hoàng, mình khoác áo choàng vàng, đai bụng của ông được trang trí với 8 loại trang sức.

    Dương Tiễn là 1 trong những tướng kiệt xuất và thông minh dưới trướng Khương Tử Nha. Trí tuệ và 72 tài biến hoá của Dương Tiễn thể hiện ở những trận đánh trong Phong thần diễn nghĩa như lần giao tranh với Ma gia tứ tướng ( Ma Lễ Thanh, Ma Lễ Hồng, Ma Lễ Thọ, Mã Lễ Hải ), dùng Bát Trận Đồ giết chết Viên Hồng và Mai Sơn thất quái, lập nhiều đại công đặc biệt là trong 2 trận đại chiến Tru Tiên và Vạn Tiên.

    Trong Phong thần diễn nghĩa, mắt thứ ba của Dương Tiễn nhiều lần đấu cùng tam nhãn của Văn Thái Sư tức Văn Trọng đều bất phân thắng bại. Dương Tiễn còn dùng kế chui vào bụng Hoa Hồ Điêu của Ma Lễ Thọ giết chết con vật giỏi nhất của Ma Gia tứ tướng và còn lấy trộm Hỗn Nguyên Tán của Ma Lễ Hồng. Cũng theo thần thoại Trung Quốc thì danh tướng Vương Tiễn chính là Dương Tiễn chuyển thế, được Ngọc Hoàng phái xuống đầu thai giúp Tần Thủy Hoàng thống nhất sáu nước.

    Dương Tiễn sử dụng Tam Tiên Đao (do Giao Long ba đầu hóa thành ) làm pháp khí của mình. Ngoài ra còn có đệ tử trung thành là Hạo Thiên Khuyển. Hạo Thiên Khuyển từng giúp Dương Tiễn trong việc bắt Tôn Ngộ Không trong Tây Du Ký khi Ngộ Không loạn bàn đào. Tuy nhiên Hạo Thiên Khuyển trong Phong Thần diễn nghĩa lại không được đề cập đến mà dân gian chỉ biết đến Hao Thiên Khuyển trong Tây Du Ký.

    Hao Thiên Khuyển [ Hống Thiên Khuyển ]



    Hao Thiên Khuyển (哮天犬) hay Khiếu Thiên Khuyển (嘯天犬) là một con chó mực của Nhị lang thần Dương Tiễn trong thần thoại Trung Hoa, vốn là chó kéo xe của Viêm Đế nay thuộc sở hữu của Nhị lang thần, con chó này phò trợ cho Nhị lang thần diệt yêu trừ ma. Hao Thiên Khuyển chính là một trong những pháp bảo nổi tiếng của Nhị lang thần và là nỗi hãi hùng của biết bao yêu ma quỷ quái. Hình ảnh Dương Tiễn tay cầm Tam tiêm lưỡng nhận đao, rong ruổi khắp càn khôn cùng Hao Thiên Khuyển, oai phong lẫm liệt, hùng dũng tráng khí, hô phong gọi gió với nhiều thiên binh thiên tướng phủ phục bên mình là hình ảnh đặc trưng của Nhị lang thần. Trong tiểu thuyết kinh điển Tây du kí, khi đánh nhau với Tôn Ngộ Không, Nhị lang thần đã thả Hao Thiên Khuyển rượt bắt Ngộ Không. Hao Thiên khuyển cũng được đề cập đến trong Bảo Liên Đăng hay Bát Tiên. Nhìn chung, Hao Thiên Khuyển luôn đi kèm với Nhị lang thần.

    Chức Nữ



    Ngưu Lang - Chức Nữ hay Ông Ngâu - Bà Ngâu là câu truyện cổ tích. Có hai phiên bản, một của Việt Nam và một của Trung Quốc.Trong truyện cổ tích Trung Quốc cũng có nhắc tới Ngưu Lang (牛郎) và Chức Nữ (織女) nhưng nội dung câu chuyện cũng như các dị bản thì không giống với truyện của Việt Nam.

    Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng Thượng đế, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bễ việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận giữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau, người đầu sông Ngân, kẻ cuối sông.

    Sau đó, Ngọc Hoàng thương tình nên ra ơn cho hai người mỗi năm được gặp nhau một lần vào đêm mùng 7 tháng Bảy âm lịch. Khi tiễn biệt nhau, Ngưu Lang và Chức Nữ khóc sướt mướt. Nước mắt của họ rơi xuống trần hóa thành cơn mưa và được người dưới trần gian đặt tên là mưa ngâu.

    Thời bấy giờ sông Ngân trên thiên đình không có một cây cầu nào cả nên Ngọc Hoàng mới ra lệnh cho làm cầu để Ngưu Lang và Chức Nữ được gặp nhau. Các phường thợ mộc ở trần thế được vời lên trời để xây cầu. Vì mạnh ai nấy làm, không ai nghe ai, họ cãi nhau chí chóe nên đến kỳ hạn mà cầu vẫn không xong. Ngọc Hoàng bực tức, bắt tội các phường thợ mộc hóa kiếp làm quạ lấy đầu sắp lại làm cầu cho Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau. Vì thế cứ tới tháng bảy là loài quạ phải họp nhau lại để chuẩn bị lên trời bắc Ô kiều. Khi gặp nhau, nhớ lại chuyện xưa nên chúng lại lao vào cắn mổ nhau đến xác xơ lông cánh. Ngưu Lang và Chức Nữ lên cầu, nhìn xuống thấy một đám đen lúc nhúc ở dưới chân thì lấy làm gớm ghiếc, mới ra lệnh cho đàn chim ô thước mỗi khi lên trời làm cầu thì phải nhổ sạch lông đầu. Từ đó, cứ tới tháng bảy thì loài quạ lông thì xơ xác, đầu thì rụng hết lông. Tuy nhiên sau một thời gian vì cảm thương cho sự chia lìa của cặp vợ chồng,Ngọc Hoàng đã trả lại hình hài cho những người thợ mộc và ra lện họ phải làm một cây cầu thật vững chắc để Ngưu Lang và Chức Nữ có thể gặp nhau.Từ đó, Ngưu Lang và Chức Nữ được sống bên nhau Có lẽ do tích này mà vùng Bình Định (miền Trung Việt Nam) có từ "quạ làm xâu" nói về những con quạ vắng đi đâu một thời gian rồi trở về với cái đầu trọc lóc trong rất khôi hài Có dị bản khác cho rằng tên gọi của Ô kiều là cầu Ô Thước do chim Ô (quạ) và chim Thước (chim Khách) kết cánh tạo ra.

    Từ Phúc


    Từ Phúc (tiếng Trung: 徐福) hay Từ Phất (徐巿), tự Quân Phòng, người đất Tề thời nhà Tần. Là một phương sĩ, ông từng đảm nhận chức vụ ngự y cho Tần Thủy Hoàng.

    Quê quán của ông hiện nay vẫn chưa xác định được. Một thuyết cho rằng ông sinh ra tại trấn Từ Phúc, thị xã Long Khẩu, địa cấp thị Yên Đài, tỉnh Sơn Đông. Thuyết khác cho rằng ông sinh ra tại thôn Từ Phúc, hương Kim Sơn, huyện Cám Du, thị xã Liên Vân Cảng, tỉnh Giang Tô. Một thuyết khác nữa cho rằng ông sinh ra tại thị xã Giao Nam, địa cấp thị Thanh Đảo, tỉnh Sơn Đông.

    Trong một số sử sách, như Sử ký của Tư Mã Thiên, Tam quốc chí của Trần Thọ v.v người ta có ghi chép về các chuyến đi của ông sang Nhật Bản nhằm tìm kiếm thuốc trường sinh bất lão. Hai chuyến đi của ông diễn ra vào khoảng năm 219 TCN tới năm 210 TCN. Người ta tin rằng đội tàu thuyền của ông khi đó bao gồm 60 thuyền ba buồm và khoảng 5.000 thủy thủy đoàn, 3.000 đồng nam và đồng nữ, cũng như nhiều thợ thủ công của các ngành nghề khác nhau. Sau khi ông lên tàu đi chuyến thứ hai vào năm 210 TCN, ông đã không bao giờ trở lại. Một số nguồn lại chỉ ra rằng ông chỉ đem đi 500 đồng nam và 500 đồng nữ. Một số ghi chép khác nhau lại gợi ý rằng ông có thể đã đi đến nơi và mất tại Nhật Bản.
    Hoàng đế nhà Tần là Tần Thủy Hoàng do lo sợ chết nên đã tìm cách để trường sinh. Ông giao phó cho Từ Phúc nhiệm vụ tìm kiếm bí mật của sự bất tử. Năm 219 TCN, Từ Phúc được giao nhiệm vụ cùng 1.000 đồng nam và đồng nữ với 3 năm lương thực dự phòng đi tìm kiếm thuốc trường sinh bất lão từ các vị tiên sống trên núi Bồng Lai ngoài biển đông. Đội tàu của ông đã đi mất vài năm mà không tìm thấy ngọn núi này. Năm 210 TCN, khi Tần Thủy Hoàng hỏi ông về công việc này, Từ Phúc đã tâu rằng có một quái vật biển to lớn đã ngăn chặn đường đi và đề nghị dùng các cung thủ để giết chết quái vật. Tần Thủy Hoàng đồng ý và giao cho các cung thủ công việc đi giết quái vật. Từ Phúc sau đó lại lên đường nhưng đã không trở lại. Sử ký (Tần Thủy Hoàng bản kỷ và Hoài Nam Hành Sơn liệt truyện) viết rằng ông đã đến một nơi "bằng phẳng và các đầm lầy rộng lớn" (平原廣澤) và tự xưng làm vua và không bao giờ quay lại.
    Tượng Từ Phúc vượt biển tại Sơn Đông

    Các sử liệu muộn hơn cũng không ghi chép rõ ràng về vị trí điểm đến của Từ Phúc. Tam quốc chí (Ngô thư Ngô chủ quyền truyện), Hậu Hán thư (Đông Di liệt truyện) tất cả đều viết rằng ông đã đến "Đản Châu" (亶洲) hay "Đạn Châu" (澶洲), nhưng Đản/Đạn Châu ở chỗ nào thì không nói rõ. Cuối cùng, hơn 1.100 năm sau chuyến đi cuối cùng của Từ Phúc thì một tăng nhân là Nghĩa Sở đã viết trong quyển 21 của Nghĩa Sở lục thiếp (tục gọi là Thích thị lục thiếp, viết thời Hậu Chu (951-960) của Ngũ đại Thập quốc) rằng Từ Phúc đã tới Nhật Bản, và cũng viết rằng Từ Phúc đã đặt tên cho núi Phú Sĩ là Bồng Lai. Học thuyết này là thuyết đã hình thành nên "Truyền thuyết Từ Phúc" sau này phổ biến tại Nhật Bản, được ghi nhận bởi nhiều tượng đài kỷ niệm ông tại đất nước này.

    Những người ủng hộ học thuyết cho rằng Từ Phúc đã tới Nhật Bản đều công nhận ông như là sự xúc tác cho sự phát triển của xã hội Nhật Bản cổ đại. Văn hóa Jōmon tồn tại ở Nhật Bản cổ đại trong trên 6.000 năm đã đột nhiên biến mất vào khoảng năm 300 TCN. Các kỹ thuật và kiến thức về nông nghiệp mà Từ Phúc đem theo được cho là đã góp phần cải thiện chất lượng cuộc sống của người Nhật cổ đại và người ta cũng tin rằng ông đã đem nhiều loại cây trồng mới cũng như kỹ thuật mới tới Nhật Bản cổ đại. Đối với những thành tựu này là sự ghi nhận công lao của ông trong việc người Nhật thờ cúng ông như là "Thần nông nghiệp", "Thần y tế" và "Thần tơ lụa". Hàng loạt đền thờ và đài tưởng niệm Từ Phúc có thể tìm thấy ở nhiều nơi trên đất nước Nhật Bản và ông được cúng tế vào ngày 28 tháng 11 hàng năm.

    Tại Từ Châu, gần Dương Châu, có Viện nghiên cứu Từ Phúc của Cao đẳng Sư phạm Từ Châu


    Nam & Bắc Tinh Quân




    Nam Tào và Bắc Đẩu là hai vì sao ở trên trục Nam Bắc của Địa cầu. Khi Địa cầu chuyển động tự quay và quay chung quanh Mặt Trời, hai vì sao nầy vẫn luôn luôn ở trên trục Nam Bắc của Địa cầu.
    - Đặc biệt sao Bắc đẩu là một Định tinh, ở tại trung tâm của Càn Khôn Vũ Trụ, nên tất cả các chùm sao khác đều quay quanh sao Bắc Đẩu.
    - Sao Nam Tào không phải là một Định tinh, nhưng có chuyển động thế nào để luôn luôn nằm trên hướng Nam của trục Địa cầu. Cho nên các nhà hàng hải dùng sao Nam Tào để định hướng Nam của Địa cầu.

    Muốn tìm sao Nam Tào, trước hết phải tìm chòm sao Chữ Thập (La Croix du Sud) gồm bốn ngôi sao khá sáng luôn luôn hiện rõ ở lưng chừng bầu Trời phía Nam. Từ sao Chữ Thập nầy, kéo một đường thẳng tưởng tượng theo nét sổ dài xuống chân trời thì gặp một ngôi sao hơi lu nằm gần sát chơn trời. Đó là sao Nam Tào, nên cũng gọi là sao Nam Cực.

    Nam Tào Bắc Đẩu là hai vị Tiên coi Bộ Sanh và Bộ Tử của nhơn loại nơi cõi trần.
    - Nam Tào (Nam Cực) Tiên Ông coi Bộ Sanh.
    - Bắc Đẩu Tiên Ông coi Bộ Tử.

    Dưới đây là một trích đoạn trong tiểu thuyết " Tam Quốc Diễn Nghĩa " của La Quán Trung nói về 2 vị Nam Tào, Bắc Đầu này :


    Trích:
    Ông Quản Lộ, tự là Công Minh, vốn người ở đất Bình Nguyên đời Tam Quốc, diện mạo xấu xí, thích uống rượu. Từ bé, Quản Lôï thích xem Thiên văn, thường đêm nằm xem trăng sao, thao thức không chợp mắt, cha mẹ ngăn cấm không được.
    Vừa lớn lên, Quản Lộ làu thông Kinh Dịch, hiểu được ý nghĩa uyên thâm, biết đoán chiều gió, tinh thông khoa lý số, và giỏi cả việc xem tướng.
    Một hôm, Quản Lộ ra cánh đồng dạo chơi, thấy một gã thanh niên đang cày ruộng. Quản Lộ dừng lại bên lề đường, ngắm anh thợ cày một lúc, đoạn gọi lại hỏi:
    - Nầy anh kia, dám hỏi quí danh và niên kỷ bao nhiêu?
    - Tôi họ Triệu, tên Nhan, 19 tuổi. Còn tiên sinh là ai?
    - Ta là Quản Lộ. Ta thấy trên quầng mắt của anh có tử khí, chỉ 3 ngày nữa là anh phải chết. Tiếc thay gương mặt đẹp thế kia mà sống không thọ.
    Triệu Nhan nghe Quản Lộ nói thế thì lo sợ, về nhà ngay báo cho cha biết. Người cha lập tức đi tìm Quản Lộ, rồi phủ phục xuống đất kêu khóc:
    - Xin tiên sinh rủ lòng thương cứu mạng con tôi.
    Quản Lộ đáp: - Đó là số Trời, cầu đảo sao được.
    Ông lão vẫn năn nỉ van lơn:
    - Già nầy chỉ có một đứa con trai là Triệu Nhan, xin tiên sinh rủ lòng thương mà cứu cho.
    Nói xong cả hai cha con đều sụp lạy Quản Lộ.
    Quản Lộ thấy hai cha con thảm thiết quá, không nỡ bỏ, đành mách bảo:
    - Anh hãy về nhà tìm một vò rượu thật tinh khiết và thật ngon, với một ít món nhắm ngon, không được dùng thịt, ngày mai đem vào núi Nam Sơn, tìm gốc cây cổ thụ, sẽ thấy trên phiến đá có hai ông già đang ngồi đánh cờ.
    Một ông mặc áo trắng, ngồi quay mặt hướng Nam, dung mạo nghiêm khắc.
    Một ông mặc áo hồng, ngồi quay mặt hướng Bắc, dung mạo hiền hòa.
    Bấy giờ, thừa lúc hai vị cao hứng mãi mê đánh cờ, anh cứ bày rượu và món nhắm ra mâm dâng lên. Đợi cho hai ông lão ăn uống và đánh cờ xong thì anh lạy khóc mà van xin tuổi thọ, như thế may ra anh được hai vị sửa đổi tuổi thọ cho anh. Nhớ kỹ một điều là đừng nói ta xúi anh làm việc nầy nhé.
    Cha của Triệu Nhan mời Quản Lộ về nhà để thết đãi và chờ xem kết quả.
    Hôm sau, Triệu Nhan làm y như lời Quản Lộ dặn, đem rượu ngon, nem nướng, ly chén lên núi Nam Sơn, đi chừng năm dặm thì đến cây đại thọ, gặp hai ông Tiên đang ngồi đánh cờ trên phiến đá. Triệu Nhan đội mâm rượu sẻ sẻ đến gần, hai ông chăm chú đánh cờ. Triệu Nhan quì dâng mâm lên, đặt trên bàn thạch. Hai ông mãi mê đánh cờ, cao hứng, bất giác đưa tay cầm chén rượu nâng lên uống cạn, rồi vừa ăn uống vừa đánh cờ một cách hứng thú ngon lành.
    Đợi hai ông đánh xong ván cờ, Triệu Nhan sụp lạy khóc òa lên, cầu xin hai Tiên Ông cho thêm tuổi thọ. Hai ông lão giựt mình nhìn lại thấy Triệu Nhan như thế, đoạn ông áo đỏ bảo ông áo trắng:
    - Đây chắc là gã Quản Lộ xúi nó đến đây, nhưng hai ta đã dùng của nó thì cũng nên giúp nó.
    Ông áo trắng liền rút cuốn Bộ Tử trong mình ra, tìm một lúc rồi bảo Triệu Nhan:
    - Năm nay nhà ngươi 19 tuổi, đáng lý phải chết, giờ đây ta thêm cho một chữ cửu lên trên hai chữ thập cửu thì ngươi sẽ sống tới cửu thập cửu tức là 99 tuổi. Nhưng ngươi về nhà nói với gã Quản Lộ rằng: Từ nay phải chừa đi, chớ tiết lộ Thiên cơ nữa. Nếu không thì Trời sẽ khiển phạt nghe chưa?
    Ông áo hồng cũng rút cuốn Bộ Sanh trong mình ra, rồi cũng tìm chỗ tên Triệu Nhan thêm vào một nét bút.
    Một cơn gió thơm ngào ngạt thổi qua, hai Ông Tiên biến thành hai con hạc trắng bay lên mất hút.
    Triệu Nhan mừng rỡ lạy tạ, rồi thu xếp ly chén trở về nhà. Khi gặp lại Quản Lộ và cha, Triệu Nhan thuật lại hết các việc, không quên thuật lại lời nhắn nhủ của hai ông Tiên cho Quản Lộ rõ. Triệu Nhan lại hỏi Quản Lộ hai ông Tiên ấy là ai?
    Quản Lộ đáp:
    - Ông Tiên áo hồng chính là ngôi Nam Đẩu, gọi là Nam Tào; còn ông Tiên áo trắng chính là ngôi Bắc Đẩu.
    Triệu Nhan lại hỏi:
    - Tôi nghe nói Bắc Đẩu có 7 vị, sao chỉ thấy có 1 ông?
    Quản Lộ giải thích:
    - Phân ra thì thành 7, kết hợp lại thì thành 1.
    Bắc Đẩu cầm Bộ Tử.
    Nam Tào cầm Bộ Sanh.
    Nay đã sửa tuổi thọ của anh rồi thì anh còn lo chi nữa.
    Từ đó, Quản Lộ lo sợ tội tiết lộ Thiên cơ nên không dám khinh suất nói hở việc huyền bí cho ai biết nữa.

    Nguyệt Hạ Lão Nhân



    Nguyệt hạ lão nhân là vị thần chuyên lo việc hôn nhân. Theo Thẩm Tam Bạch ghi trong sách “Phú sinh lục ký” thì vị thần này một tay cầm dây tơ đỏ, một tay chống cây gậy trên đầu có đeo sổ hôn nhân, sắc mặt như trẻ thơ mà tóc bạc trắng, đi lại giữa mịt mù không ra khói, không ra sương.
    Người ta cho rằng Nguyệt lão là thần nhân duyên, chuyên se duyên cho các đôi trai gái. Ông lấy sợi dây đỏ buộc chân họ lại với nhau, đã buộc ai vào ai thì dù cách núi sông cũng đến được với nhau, còn nếu hai người không có dây đỏ buộc chân vào nhau thì có ở kề bên nhau cũng không nên duyên chồng vợ được.
    Rất nhiều nơi ở Trung Quốc có đền Nguyệt lão. Trong Bạch Vân Am dưới núi Cô Sơn ở bên Tây Hồ – Hàng Châu có Nguyệt lão điện, thờ thần Nguyệt lão.
    Trong hôn lễ ở Trung Quốc còn có phong tục buộc dây tơ hồng, hoặc đôi trai gái cầm một dải lụa đỏ đi vào phòng cưới… Tế thần Nguyệt lão (hay tế tơ hồng) cũng trở thành một nghi thức trong hôn lễ xưa.

    Thái Dương Tinh Quân và Thái Âm Tinh Quân


    Thái Cực là nguyên lý cùng tột của vũ trụ. Đó là chân lý tuyệt đối, tối thượng, bất biến, hằng hữu, sinh ra càn khôn vũ trụ và vạn vật. Khi Thái Cực phân ra Lưỡng Nghi, rồi Lưỡng Nghi phân ra Tứ Tượng thì Tứ Tượng gồm: Thái Dương, Thiếu Dương, Thái Âm và Thiếu Âm. Thái Dương chỉ mặt trời, Thái Âm chỉ Mặt trăng. Vị Tiên cai quản Mặt Trời và Mặt Trăng là Thái Dương Tinh Quân và Thái Âm Tinh Quân.

    Lôi Công Lôi Chấn Tử


    Theo truyền thuyết thì Lôi Chấn Tử vốn là một trong những người con của Tây Bá Hầu Cơ Phát ( sau này là Chu Vũ Vương ).

    Khi Cửu Vĩ Hồ ăn trộm đào tiên và bị bắt, quả đào đó rơi vào tay Thân Công Báo. Thân Công Báo ăn quả đào tiên quá vội vàng, nên ăn luôn cả hạt, do đó không thể tiêu hoá. Khương Tử Nha giúp Thân Công Báo lấy hạt đào ra, lúc đó hạt đào đã hấp thụ chướng khí trong bụng trở thành hạt cây yêu quái. Khương Tử Nha Quăng hạt đào đi, nó rơi xuống đất, mọc lên thành cây Yêu Quái.

    Khuôn mặt Lôi Chấn Tử vốn rất khôi ngô tuấn tú, nhưng do ăn nhầm phải quả cây Yêu Quái đó mà bỗng biến dạng, thân hình ông bỗng mọc ra cánh. Bất chấp hình dạng bị mọi người xa lánh, ông vẫn hết lòng phò Chu diệt Thương, vì vậy mà được Nữ Oa phong làm Lôi Thần ( hay Lôi Công ), mà mọi người vẫn quen gọi là Thiên Lôi, Sau này được Phong làm Lôi Bố Chính Thần

    Giống Thái Tử Na Tra và Nhị Lang Thần Dương Tiễn, hình ảnh ông Thiên Lôi với đôi cánh, sử dụng búa và chiếc cọc [ Lôi Công Tạt ] để tạo ra sấm sét cõ lẽ cũng khá quen thuộc với người Á Đông.

    Thần Thanh Long và Thần Bạch hổ


    Thần Thanh Long còn gọi là Mạnh Chương thần quân, thần Bạch hổ còn gọi là GIám Binh thần quân. Hai vị thần này chịu trách nhiệm thị vệ quan sơn môn. Theo Đạo giáo vốn có 4 vị thần hộ về là Thanh Long, Bạch hổ, Chu tước, Huyền VŨ. Nhị thập bát tú(28 ngôi sao) lấy Bắc Đẩu(chòm sao Đại hùng) làm khởi điểm mà sắp xếp các vì sao, tên gọi của 28 ngôi sao ấy có liên quan đến Tứ Tượng là:
    Bảy sao Thanh Long ở phương Đông: Giác, Nguyên, Đê, Phòng, Tâm , Vĩ.
    Bảy sao Huyền Vũ ở phương Bắc: Đẩu, Ngưu, Nữ ,Hư, Nguy, Thất, Bích.
    Bảy sao Bạch Hổ ở phương Tây: Khuê, Lâu, Vị,Ngang, Tất, Chủy, Sâm.
    Bảy sao Chu Tước ở phương Nam:Tỉnh, Quỷ,Liễu,Tinh,Trương,Dực,Chẩn.
    Tứ Tương, còn gọi là Tứ phương tứ thần, đương thời đã đựơc vận dụng rộng rãi trong bày trận, đựơc coi như thần bảo hộ. Quân đội khi hành quân thì "Chu Tước đi trước,Huyền Vũ đi sau,bên tả là Thanh Long, bên hữu là Bạch Hổ".

    Linh Quy - Quy Tiên



    Quy (hay rùa) là một trong 4 linh vật của tứ linh theo tín ngưỡng. Nó đã xuất hiện trong nhiều truyện thần thoại và truyền thuyết từ lâu đời , nhiều nhà nghiên cứu cho rằng đó là bóng dáng của thần Visnou, một tối thượng thần của đạo Bà la môn.

    Có quan niệm cho rằng Quy không hòan toàn là rùa, mà chỉ là một loài vật thiêng có hình giáng tương tự ( giống như Kỳ Lân không phải hoàn toàn là Sư Tử ). Quy ăn rau cỏ, hay có khi không ăn, chỉ hớp sương mà sống. Qui sống rất lâu năm, nếu Qui sống được 5000 năm thì gọi là Thần Qui, nếu Qui sống được 10 000 năm thì gọi là Linh Qui. Tương truyền, rừng nào có Thần Qui ở thì rừng ấy không có cây độc hại, không có thú dữ như hùm, báo, rắn rết...

    Ở lĩnh vực tâm linh, Quy được coi là vật hợp bởi cả âm lẫn dương: bụng phẳng tượng trưng cho đất (âm), mai khum tượng trưng cho trời (dương). Hình tượng rùa đội bia tượng trưng cho hạnh phúc, phát triển và sự chịu đựng. Ngoài ra, người ta còn thờ quy vì coi quy là biểu tượng của sự trường thọ ( vì loài rùa là loài sống rất lâu ), hay coi quy là chủ nguồn nước, là linh vật của đât phật.

    Tả Từ



    Mùa đông tháng 10 năm ấy, cung thất Nguỵ vương đã dựng xong ở Nghiệp Quận, Tháo sai người đi khắp các nơi thu thập những giống kỳ hoa dị quả về trồng ở vường hậu uyển. Ngày kia một sứ giả tới đất Ngô, vào yết kiến Tôn Quyền truyền lệnh chỉ của Nguỵ vương, bảo tới ôn Châu lấy cam. bây giờ là lúc Tôn Quyền đang cần tôn nhường Tháo, nên sai người đến ngay ôn Châu lựa hơn bốn mươi chín gánh cam quả to vị ngọt, rồi đưa suốt ngày đêm lên Nghiệp Quận. Bọn phu gánh cam nửa đường mệt mỏi, hạ gánh ngồi nhỉ dưới chân núi. Bỗng thấy một vị " tiên sinh " mắt to mắt híp, chân dài chân thọt, đội nón mây, mặc áo vải xanh, đi đôi guốc gỗ, khập khà khập khiễng tới hỏi chuyện rồi bảo họ rằng :
    - Các ảnh phải gánh nặng đường dài vất vả quá, để bần đạo gánh đỡ cho mỗi người một quãng nhé ?
    Bọn phu mừng hớn hở, bằng lòng ngay. Người ấy bèn lần lượt gánh đỡ cho mỗi tên phu năm dặm đường. Và lạ thay : ông ấy gánh qua gánh nào, là gánh ấy nhẹ thõm hẳn đi ! Ai đỡ lấy gánh lại, đều giật mình nghi lạ... Trước khi chia tay, ông ta có dặn viên quan chờ cam :
    - Bần đạo vốn là bạn thân cùng làng với Nguỵ Vương, họ Tả, tên Từ, tự là Nguyên Phóng, đạo hiệu là " Ô Giốc tiên sinh " đây. Vậy khi về Nguyệp Quận, ông nhớ nói giùm rằng : TảTừ có lời thăm ngài nhé !
    Dặn rồi phất tay áo mà đi. Viên quan tải cam về đến Nghiệp quân, vào phục mệnh Tháo, dâng cam lên. Tháo tự tay bóc một quả, bỗng giật mình : cam chỉ có vỏ, bên trong... rỗng tuếch ! Tháo kinh ngạc cật vẫn viên quan, người này lo sợ, phải kể lại câu chuyện gặp Tả Từ ở dọc đường. Tháo nghe nói lạ lùng chưa chịu tin, thì vừa vặn lúc ấy người canh cửa vào báo :
    - Có một vị tiên sinh tự xưng là Tả Từ, xin vào yết kiến đại vương !
    Tháo liên triệu vào. Viên quan tải cam vừa trông ra cửa, vội bẩm ngay :
    - Bẩm đại vương, người này đúng là người chúng tôi đã gặp ở dọc đường đấy ạ !
    Tả Từ bước vào, thái nạt ngay rằng :
    - Ngươi dùng yêu thật gì mà móc ruột quả ngon của ta ?
    Từ cưới nói :
    - Lại có chuyện lạ thế sao ?
    Rồi cầm ngay mấy quả cam bóc ra, quả nào cũng đầy múi dâng lên... Tháo thấy mùi thơm vị rất ngọt. Nhưng hễ Tháo bóc quả nào thì quả ấy chỉ có vỏ ! Tháo càng nghi hoặc, bèn cho Từ ngồi, rồi hỏi chuyện. Từ đòi rượt thịt. Tháo truyền đem lên ngay. Từ uống luôn năm đấu rượu mà không hề say, ăn hết cả con dê lớn vẫn chưa no. Tháo hỏi :
    - Ngươi có thuật gì mà ăn khoẻ thế ?
    Từ nói :
    - Trước đây bần đạo ở vùng Gia Lăng, xứ Tây Xuyên, vào núi Nga Mi học đạo được ba mươi năm, thì bỗng một hôm nghe có tiếng người gọi tên bần đạo từ vách đá vẳng ra ! Quay nhìn, lại chẳng thấy ai cả. Cứ như thế luôn mấy ngày, rồi bỗng có sấm ran chấp giật, một tiếng sét nổ xé vách đá, bắn ra ba quyển thiên thư. Bần đạo cầm xem, thấy tên sách là " Độn giáp thiên thư ". Quyển thượng là thiên độn, quyển trung là địa độn, quyển hạ là nhân độn. Học thiên độn thì biết cưỡi mây đạp gió, bay bổng trên cõi Thái Hư. Học địa độn thì có thể xuyên qua núi đá, ẩn mình dưới đất sâu. Học nhân độn thì biết phép lướt mình bất thần, vân du bốn bể, tàng hình biến tướng, phi kiếm, liệng dao lấy đầu người như chơi. Như đại vương nay, ngôi nhân thần đã lên cao đến tột bậc rồi, còn đợi gì mà không lui về cho nhàn tản ? Hãy theo bần đạo đến núi Nga My tu hành, Bần đạo sẽ truyền cho ba cuốn thiên thư đó !
    Tháo nói :
    - Ta vẫn muốn từ quan về ẩn dật đã lâu, ngặt vì trong triều chưa kiếm được ai có thể thay ta được.
    Từ cười nói :
    - Có quan mục Ích Châu Lưu Huyền Đức là con cháu nhà vua tài đức có thừa ra đấy ! Sao không nhường tước vị này cho ông ấy đi ?
    Rồi Từ bống trở giọng đột ngột :
    - Này, bảo thật cho mà biết : Nếu không nghe, bần đạo sẽ phi kiếm lấy đầu nhà ngươi đấy !
    Tháo đùng đùng nổi giận mắng :
    - À ! Ra thằng này là quân do thám của Lưu Bị !
    Và thét tả hữu giữ lập tức. Tả Từ không nói gì, cứ cười rộ lên từng tràng không ngớt. Tháo truyền đem bỏ ngục, sai mười mấy tên lính khảo đả... Bọn lính ngục ra sức đánh thật đau mà chẳng thấy Từ kêu một tiếng. Bọn lính hì hục mãi toát mồ hôi, mỏi rời cả tay, mới ngừng tra, nhìn lại... thì thấy Từ đã... ngủ li bì, ngáy khò khò như sấm, trơ trơ như gỗ. Tháo tức giận, sai tống vào nhà lao, đem gống sắt đóng vào cổ, lấy dây sắt thật lớn xiết tay chân, rồi đem vòng sắt khoá lại, cắt quân canh giữ cẩn thận. Nhưng quân vừa ngoảnh đi, quay lại đã thấy gông xiềng đứt hết cả, Tả Từ nằm thong dong trên mặt đất, tay chân mình mẩy chẳng hề xây xát chút gì. Giam cấm luôn bảy ngày chẳng cho ăn uông gì, khi quân canh nhìn vào, vẫn thấy Từ ngồi chễm chệ, sắc mặt lại còn hồng hào hơn trước ! Bọn ngục tốt phải bẩm với Tháo. Tháo cho dẫn Từ ra rồi gạn hỏi : " Sao ? Ngươi không đói ? " Từ mỉm cười nói :
    - ta có nhịn ăn mấy mươi năm liền, cũng chẳng sao. Mà mỗi ngày một ngày con dê, ta ăn cũng hết !
    Tháo đành chịu chẳng biết dùng cách nào nữa.
    Rồi hôm ấy Tháo bày đại yến, các quan đến vương cung dự đông đủ. Đang lúc chung rượu, chợt thấy Tả Từ hiện ra sờ sờ chân đi guốc gỗ, vào đứng trước tiêc. Các quan đều giật mình kinh quái. Từ cất tiếng nói :
    - Hôm nay đại vwong đem sơn hào hải vị ra đãi quần thần một đại yến, ắt của ngon vật lạ, bốn phương có nhiều rồi. Tuy nhiên, nếu thấy còn thiếu thức gì, bần đạo xin lấy ngay cho !
    Tháo nói :
    - Ta muốn có gan rồng nấu canh, ngươi lấy được khkông ?
    - Ồ, có gì là khó ?
    Nói rồi lấy bút mực tới bức tường vôi vẽ một con rồng, đoạn phất tay áo một cái, tức thì bụng con rồng vỡ ra. Từ thò tay vào trong moi ra một buồng gan, máu tươi con rồng chảy thánh thót. Tháo vẫn không tin, nói át đi rằng :
    - Ngươi giấu trong tay áo từ trước chứ gì ?
    Từ không cãi, chỉ hỏi xem :
    - Hiện nay trời giá lạnh, cây cỏ chết khô. Vậy đại vương có thích hoa, thì muốn thứ hoa gì bần đạo lấy cho thứ ấy !
    - Hãy lấy cho ta bông mẫu đơn !
    - Dễ lắm !
    Bèn bảo đem cái chậu sứ lớn râ trước tiệc, Từ lấy nước phun vào đất. Chỉ trong khoảnh khắc thấy một mầm mẫu đơn nứt ra, mọc dần dần thành cây, rồi trổ hai bông hoa tuyệt đẹp ! Các quan rất kinh ngạc, ngỏ lời nói mời Từ ngồi ăn uống. Một lát, nhà bếp dâng món gỏi cá lên. Từ lại nói :
    - Ăn gỏi, thì phải có cá lư sông Tùng Giang mới ngon !
    Tháo hỏi :
    - Đường xa ngàn dặm, làm sao lấy được cá ấy ?
    - Muốn lấy là được, có gì ?
    Bèn bảo đem cần câu tới, rồi ra ngày cái ao trước vương cung ngồi câu, phút chốc đã giật lên mấy chục con cá Lư thật to lên thềm điện. Tháo nói :
    - Cá nảy vẫn thả trong ao ta lâu nay ! Có gì lạ ?
    Từ mỉm cười :
    - Sao đại vương nói lèo bần đạo quá vậy ? Cá Lư khắp thiên hạ chỉ có hai mang. Riêng cá lư sông Tùng là có bốn mang mà thôi. Cứ xem đây thì biết, chẳng phải nói nhiều.
    Các quan xúm vào xem, quả thấy cá vừa câu, con nào cũng có những bốn mang. Từ lại nói :
    - Ăn gỏi cá lư Tùng Giang phải có chút gừng mầm mía mới ngon !
    Tháo hỏi :
    - Ngươi cũng lấy được chứ ?
    - Nào có khó gì !
    Bèn bảo bưng ra một cái chậu vàng. Từ lấy vạt áo phủ lên, chốc lát mở ra thấy đầy một chậu gừng mầm non đỏ tía, dâng lên Tháo. Tháo đưa tay cầm xem chợt thấy trong chậu có một quấn sách, bìa đề bốn chứ : " Mạnh Đức tân thư ". Tháo cầm lấy mở xem, thấy đúng là cuốn sách mình viết, chẳng sai một chữ ! Tháo rất nghi hoặc, lạ lùng. Từ đưa tay với cái chén ngọc trên án, rót đầy rượu, rồi dâng lên Tháo mà rằng :
    - Mời đại vương uống chén rượu này, thọ lâu ngàn tuổi !
    Tháo nghi hoặc bảo :
    - Ngươi hãy uống trước đi !
    Từ đàu tay lên đầu, rút chiếc trâm ngọc, rạch vào chén rượu một cái, tức thì rượu chia làm hai. Từ uống một nửa, rồi dâng Tháo một nửa. Tháo lại càng nghi, lớn tiếng gắt, gạt đi không uống. Từ bèn ném cái chén lên không trung, hoá thành con chim cu trắng bay vòng quanh điện. Các quan đều ngửa mặt lên trông, khi quay nhìn lại, thì Tả Từ đã biến đâu mất. Tháo đang bực tức chưa kịp nói sao, bỗng có người bảo : " Tả Từ đã ra đến cửa ngoài, đang bỏ đi..."
    Tháo giận giữ nói :
    - Giống yêu quái ấy, phải trừ đi, kẻo nó gây tai hại !
    Liền sai Hứa Chử đem ba trăm quân mặc áo giáp sắt đuổi theo bắt lại. Chử lên ngựa kéo quân ra cửa thành thì thấy Tả Từ đang lê đôi guốc gỗ bước đi khập khiếng phía trước. Chử thúc ngựa đuổi bắt. Nhưng lạ thay : Tù cứ đi thong dong lững thững trước mặt, ngựa Chử phi như bay, mà vẫn không sao đuổi kịp. Khi đuổi đến chân một trái núi, gặp một thằng bé mục đồng xua một đàn dê tới, rồi thấy Tả Từ chạy lẫn vào giữa đàn dê. Hứa Chử rút cung lăp tên bắn một phát, Từ bỗng biến mất. Chử sấn tới khua đao chám hết cả đàn dê, rồi hầm hầm tức giận khéo quân về. Tôi nghiệp thằng bé chăn cừu cứ ôm mặt mà khóc. Bỗng thấy cái đầu dê lăn dưới đất há mõm nói tiếng người, gọi bảo thằng bé rằng :
    - Mày hãy vác các đầu dê lắp vào cổ dê đi ! Đừng khóc nữa !
    Thằng bé hết hồn, ôm mặt ù té chạy. Bỗng nghe có tiếng người gọi sau lưng :
    - Mày chớ sợ, đừng chạy nữa ! Ta trả lại bày dê cho mày nguyên lành đây này !
    Nó ngoảnh cổ nhìn, thấy Tả Từ đã cho bày dê sống lại, và đang bước tới gọi. Nó mừng tíu tít, đang toan hỏi chuyện ông khác lạ, thì Từ đã phất tay áo bỏ đi, bước chân lướt thướt như bay, bỗng chốc đã mất hút. Đứa bé về thuật chuyện với chủ. Chủ nó không dám dấu diếm, phải đi báo Tào Tháo. Tháo bèn sai vẽ hình dạng in tướng mạo Tả Từ, dán yến khắp nơi truyền lệnh tróc nã kỳ được. Chỉ trong ba ngày, khắp trong thành ngoài quận, đâu đâu cũng bắt được người hiếng một mắt, khiễng một chân, đội mũ mây, mặc áo xanh, đi đôi guốc gỗ, giải về nạp đến ba bốn trăm người giống hệt nhau như thế. Tiếng bàn tán xôn xao chợ búa, náo động phố phường ! Tháo sai các tướng lấy máu lợn, máu dê hắt vào, rồi áp giải ra giáo trường ở cửa Nam. Tháo tự đem năm trăm giáp sĩ vây kín xung quanh truyền lệnh chém hết mấy trăm Tả Từ ấy ! Những cái đầu vừa rụng xuống thì mỗi cái cổ họng đều phun ra khí xanh, bay lên không trung tụ lại thành một đám, rồi hoá ra một...ông Tả Từ ! Tháo ngẩng nhìn thấy Từ đưa tay lên trời vẫy một cãi, tức thì một con hạc trắng bay tới. Từ cưỡi hạc, vỗ tay cười lớn, gọi xuống rằng :
    - Chuột đất theo Cọp vàng, ấy là ngày...gian hùng hết kiếp ! A ha ha !
    Tháo căm tức, truyền các tướng giương cung bắn lên. Bỗng thấy cuồng phong nổi đùng đùng, cát đã bay mù mịt. Những cái thấy người bị chém năm dưới đất bỗng nhổm dậy một loạt, quờ tay ôm lấy đầu, rồi xạch chạy lên lầu diễn võ, sấn vào đánh Tào Tháo ! Văn quan võ tướng đều hoảng hồn, kinh hãi ôm mặt lăn kềnh, còn Tháo thì ngã lăn xuống đât !
    Lát sau gió lặng, những thây người biến đi hết. Các quan hầu dìu Tháo vào về cung. Tháo lo sợ mà phát bệnh. Người sau có thơ khen Tả Từ rằng :
    Phi bộ lãng vân biến Cửu Châu
    Độc bằng độn giáp tự ngao du,
    Đằng nhàn thí thiết thần tiên thuật,
    Điểm ngộ Tào Man bất chuyển đầu !

    Vu Cát



    Hôm đó, Tôn Sách và các tướng lĩnh đang chuyện trò bỗng các tướng thì thầm nhau, truyền tai người này tới người kia rồi kéo cả xuống lầu. Sách lấy làm quái lạ, hỏi cớ làm sao, thì tả hữu thưa rằng :
    - Có Vu thần tiên tới đây, đang đi qua dưới lầu nên các tướng xuống nghênh bái đấy ạ.
    Sách đứng dậy, tựa lan can nhìn ra xem thì thấy một đạo nhân mình khoác áo lông hạc, tay chống gậy lê, đang đứng giữa đường. Dân chúng kéo đến rất đông, đốt hương vái lạy thì thụp hai bên. Sách bỗng nổi giận mà rằng :
    - Đồ yêu quái nào đó ? Ra bắt về đây cho ta !
    Tả hữu kêu xin :
    - Bẩm chúa công, vị này họ Vu, tên Cát, ngụ ở phương Đông, thường qua Ngô Hội, ban bùa phép, trị bách bệnh cứu người linh nghiệm vô cùng. Người người đều tôn là thần tiên. Thiết tưởng không nên khinh trách, bắt bớ...
    Sách lại càng giận sôi lên, bắt phải ra điệu vào tức khắc. Nết trái lệnh chém đầu ngay. Tả hữu bất đắc dĩ phải xuống lầu, đưa Vu Cát lên. Sách mắng :
    - Đồ cuồng sĩ ! Sao dám phiến hoặc nhân tâm ?
    Vu Cát nói :
    - Bần đạo vốn là đạo sĩ ở Lang Gia cung. Thời Thuận Đế, thường vào núi hái thuốc, một hôm tới suối Khúc Dương, được bộ thần thư tên là " Thái Bình thanh lĩnh đạo " gồm hơn trăm quyển, đều là những phương thuật trị bệnh tật cho người. Bần đạo được sách này, chỉ muón thay trời tuyên hoá phổ cứu muôn người, chưa từng lấy của ai một tờ hào, sao gọi là " mê hoặc nhân tâm được " ?
    Sách mắng :
    - Mày không tơ hào của người, thế thì lấy đâu ra cơm ăn, áo mặc ? Mày chính là lưu manh, thuộc lũ Khăn vàng Trương Giác, nay nếu không giết, ăt tai họa về sau.
    Mắng rồi thét tả hữu đem chém.
    ...
    Lã Phạm nói :
    - Tôi được biết Vu Đạo nhân có phép cầu gió gọi mưa. Nay đang lúc trời hạn hạn, sao không sai đạo nhân đảo vũ để chuộc tội ?
    Vu Cát nhìn quanh bảo mọi người đứng gần :
    - Ta sẽ cầu được ba thước nước mưa để cứu muôn dân, nhưng ta vẫn không thoát khỏi cái chết đâu !
    Mọi người đều nói :
    - Nếu cầu đảo linh nghiệm ắt chúa công kính phục chứ ?
    Cát lắc đầu :
    - Khí số đã đến thế này, ta khó mà thoát được.
    Chốc lát, đường phố chợ búa ngập như sông, khe suối đầy tràn mênh mông, được đủ ba thước nước. Bấy giờ Vu Cát thét lớn một tiếng, tự dưng thấy mây tan, mưa tạnh. Mặt trời lại ló ra, nắng đẹp như cũ. Tức thì quan dân lăn mình vào chỗ bùn nước thì thụp bái lạy Vu Cát, chẳng kể gì lấm mình ướt áo. Tôn Sách đột nhiên nổi giận đùng đùng lên truyền :
    - Mưa nắng là do định sô của trời đất, thằng yêu quái kia ngẫu nhiên gặp đc số đấy thôi. Sao lũ các ngươi mê loạn như thế ?
    Dứt lời rút bảo kiếm, truyền tả hữu chém Vu Cát một đao rụng đầu xuống đất ! Bỗng thấy từ cổ Vu Cát phụt lên một luồng khí xanh rồi bay vụt về phía Đông Bắc ! Sách sai đem thây Cát ra bêu ngoài chợ làm lệnh, cho rõ cái tội " yêu vong " mê hoặc nhân tâm. Đêm ấy mưa gió ầm ĩ liên miên. Sáng hôm sau, không thấy đầu và xác Vu Cát đâu nữa.
    Quân sĩ canh xác vội báo với Sách. Sách nổi giận đang toan chám đầu bọn quân ấy, chợt thấy trước nhà có một người lừ đừ đi vào, nhìn kỹ té ra... Vu Cát.! Sách giận dữ, toan rút gươm ra chém, bỗng nhiên mê mẩn tâm thần, ngất lăn xuống đất.
    Canh ba đêm ấy, Sách nằm ở nhà trong, bỗng gió lạnh thổi lùa vào, đèn nến tắt hết...ròi lại sáng. Nhìn vào chỗ bóng đèn, bỗn thấy Vu Cát sờ sờ đứng trước giường ! Tôn Sách lấy thanh kiếm ở đầu giường lao vút một cái, nhưng Vu Cát đã biến mất !
    Ngô Thái phu nhân nghe tin, lòng vô cùng phiền muộn, bèn bảo sách lễ bái. Sách không dám trái ý mẹ, đành miễn cưỡng bước lên kiệu, tới Ngọc Thanh quán. Các đạo sĩ đón rước vào đàn, mời Sách đốt hương. Sách cũng đốt hương, nhưng không chịu vái. Bỗng thấy khói xanh trong lư hương bốc thanửg lên mà không tỏa ra, ciứ tụ lại rất gọn ghẽ rồi kết lại thành một tòa " hoa cái ". Trên tòa hoa ấy có một người ngồi chễm chệ : chính Vu Cát.
    Sách nổi giận, nhổ nước bọt vào đấy, vừa mắng chửi Vu Cát, vừa kíp ra khỏi điện. Nhưng ra đến cửa đã thấy Vu Cát đứng đó, mắt trừng trừng nhìn sách. Sách rút gươm nhắm thẳng vào mặt Vu Cát mà lao, nhưng gươm ấy lại trúng và một trên lính chết gục xuống. Mọi người nhìn ra, thì chính tên lính đã chém đầu Vu Cát hôm trước. Sách tức giận đốt quán đi, nhà đang cháy bỗng thấy Vu Cát hiện ra đứng lồ lộ trên đám lửa.
    Sách căm giận, bỏ về phủ, nhưng lại thấy Vu Cát đứng ngay trước cửa ! Sách bèn không vào phủ nữa, đi điểm quân. Đêm ấy Sách ngủ trong trại, lại thấy Vu Cát xũ tóc hiện đến. Sách gầm thét trong trường ầm ĩ suốt đêm.
    Hôm sau, Ngô Thái phu nhân truyền mệnh tới gọi Sách về phủ. Sách vâng lời, ra mắt mẹ. Bây giờ phu nhân thấy Sách hình dung tiều tụy, khóc òa lên ràng :
    - Con thất sắc quá rồi con ơi !
    Sách lại trước gương soi... quả thấy hình dung mười phần hao tổn, bất giác thất kinh, quay bảo tả hữu :
    -Vì sao ta tiều tụy thế này ?
    Nói chưa dứt lời bỗng thấy Vu Cát đứng sờ sờ trong gương, Sách đập ngay gương đi, thét lớn một tiếng, lăn xuống đất bất tỉnh.
    Ngô Thái phu nhân sai người vực vào nhà trong. Chốc lát Sách tỉnh lại than rằng :
    - Ta không thể sống nổi nữa rồi.
    Bèn triệu Trương Chiêu, Tôn Quyền, Kiều phu nhân ( tức Đại Kiều ) đến dặn dò. Sau khi để lại di nguyện, Sách nhắm mắt từ trần. Năm ấy Sách mới hai mươi sáu tuổi.

    Hoa Đà



    Quan Bình thấy cha bị thương nặng, bèn bàn với chư tướng đưa Quan Công về Kinh Châu dưỡng bệnh.
    Quan Công thấy thế mắng rằng :
    - Phàn Thành nay đã nguy ngập. Thành ấy ta đã lấy được trước mặt rồi, há vì vết thương nhỏ này mà lui binh sao ?
    Chư tướng thấy vậy, bèn đi tìm lương y điều trị.
    Ngày kia, bỗng có người ngồi trên thuyền nhỏ ở Giang Ðông đi qua. Quan Bình hỏi, người ấy xưng là Hoa Ðà, nghe tin Vân Trường bị thương nặng nên tìm đến chữa.
    Quan Bình cả mừng, nói :
    - Tôi nghe danh tiên sinh đã lâu, nay lại đích thân đến, ơn ấy ngàn ngày không quên.
    Nói đoạn, mời Hoa Ðà đến gặp Vân Trường.
    Hoa Ðà xem vết thương nói :
    - Tên có tẩm thuốc độc đã tới xương rồi. Phải trị ngay, nếu chậm sẽ nguy khốn.
    Quan Công hỏi :
    - Phải dùng thuốc chi ?
    Hoa đà nói :
    - Phải trồng một cây trụ nơi vắng vẻ. Tướng công phải chịu cho tôi cột vào cây trụ đó, lấy vải bịt mắt để khỏi thấy việc tôi làm.
    Vân Trường hỏi :
    - Chữa cách gì mà lạ vậy ?
    Hoa Ðà nói :
    - Tôi phải lóc thịt ra, cạo xương cho hết chất độc. Nếu không cột vào trụ, hoặc để nhìn thấy, ngài sẽ không chịu nổi. Vân Trường cười :
    - Có gì mà không chịu nổi !
    Nói rồi liền khiến Hoa Ðà cứ việc làm. Còn mình vẫn ngồi đánh cờ với Mã Lương.
    Hoa Ðà lấy dao mổ vết thương, tiếng kêu kén két nghe rợn óc, mọi người đều tái mặt rùng mình, ai nấy lấy tay che mắt. Thế mà Quan Công vẫn thản nhiên uống rượu nhắm thịt cười nói, đánh cờ...
    Lát sau, máu chảy đầy chậu, Đà đã nạo gọt hết chỗ xướng ngấm độc, mới rịt thuốc vào, lấy chỉ khâu lại. Đà vừa ngừng tay, thì Quan Công cười lên ha hả, đứng thẳng dậy, bảo các tướng :
    - Cánh tay này lại co duỗi được như thường rồi, không thấy, đau đớn gì nữa !
    Rồi bảo Hoa Đà :
    - Ta chưa thấy thầy thuốc nào giỏi thế này. Tiên sinh quả là bậc thần y !
    Đà cũng nói :
    - Cả đời tôi đi chữa thuốc chưa thấy ai gan đến thế ! Tướng quân thật là vị thiền thần !
    Quan Công sai đem ra trăm lạng vàng trả công. Nhưng Đà từ chối :
    - Tôi nghe quân hầu là bậc cao nghĩa anh hùng, nên tìm đến trị giúp. Chứ đâu có mong lấy công ?
    Rồi ông để thuốc lại cho Quang Công và từ biệt mà đi.

    Ít lấu sau, Tào Tháo bị chứng đau đầu, uống thuốc gì cũng không khỏi. Trong số các quan đến thăm có Hoa Hâm thưa :
    - Ðại vương có nghe danh thần y Hoa đà ?
    Tào đáp :
    - Ta cũng nghe danh.
    Hoa Hâm bảo Tháo :
    - Người ấy giỏi thật chẳng khác gì Biển Thước, Thương Công xưa, hiện nay đang ở Kim Thành, cách đây không xa. Đại vương nên triệu đến mà chữa.
    Tháo liên sai người đi mời về. Vài ngày sau, Hoa Ðà tới. Xem mạch xong nói với Tào :
    - Ðại vương bị chứng phong. Phong nó dồn lên óc phải bửa óc ra mà nạo thì mới lành.
    Tào nghe nói thất kinh, bèn hỏi :
    - Ngươi muốn hại ta sao ?
    Hoa Ðà cười, nói :
    - Xưa Vân Trường bị mũi tên ở cánh tay, tôi phải mổ xương mà nạo, Vân Trường không sợ gì hết.
    Tào Tháo nói :
    - Cánh tay khác, óc khác. Bộ ngươi là kẻ thân của Vân Trường đến hại ta sao ?
    Nói xong truyền giam Hoa Ðà vào ngục, các quan can ngăn không được.
    Lúc ấy có viên cai ngục tên Ngô Áp Ngục, đã nghe dành Hoa Đà từ lâu, hàng ngày đem cơm rượu cung phụng. Hoa Ðà cảm nghĩa ấy, tặng Áp Ngục cuốn sách gọi là Thần Y Thư Thanh Nang. Ngô Áp Ngục cả mừng, lãnh về giấu đi. Cách ít ngày Hoa Ðà chết trong ngục, Ngô lo an táng tử tế rồi bỏ nghề lính ngục, về nhà đem bộ sách ra học để làm thầy thuốc. Nhưng khi về đến cổng thì mụ vợ đã đốt hết, chỉ còn lại vài tờ. Áp Ngục quở trách thì mụ vợ nói :
    - Nếu mình có học giỏi như Hoa Đà, rôi chẳng qua chết trong lao tù mà thôi ! Quý báu gì cuốn sách này ?
    Ngô chép miệng thở dài, tiếc ngẩn người ra một hồi rồi cũng đành thôi. Vì thế, bộ sách quý không được truyền đến đời sau. Người sau có thơ than rằng :
    Hoa Đà thuốc thánh không hai,
    Coi bệnh như trong thầy tạng người.
    Người mất, sách hay kia cũng mất,
    Thanh Nang chẳng để lại cho đời.

    Diêm La Vương



    Diêm vương (閻王) hay Diêm-la (閻羅) ( phiên âm Hán-Việt đầy đủ là Diêm-ma vương 閻魔王 hay Diêm-la vương 閻羅王), là chúa tể của địa ngục. Mô tả về Diêm vương thay đổi tùy theo nền văn hóa.

    Trong huyền thoại Phật giáo, Diêm vương nguyên là vua của xứ Vệ-xá-li . Trong một trận chiến tranh đẫm máu, ông ước nguyện làm vua địa ngục và quả nhiên được tái sinh làm Diêm vương. Diêm vương có 8 tướng quân và 80.000 binh sĩ. Mỗi ngày ba lần Diêm vương và các tướng sĩ phải chịu hình phạt bị đổ đồng sôi vào miệng cho đến khi tội ác của họ được tha thứ. Diêm vương là người phái cái già, cái chết đến cho con người, nhắc nhở họ đừng làm gì trái với đạo lí.

    Diêm vương tuy cai trị Địa ngục nhưng vẫn sống có đạo lý, có quy y Phật, khác với Ma vương là kẻ phỉ báng thánh thần, gieo rắc tội ác.

    Tứ Hải Long Vương






    Tứ hải Long vương là các vị thần có dạng rồng cai quản bốn đại dương theo thần thoại Trung Hoa.

    Hình tượng các long vương vốn có xuất xứ từ Phật giáo, là hiện thân của rắn thần naga được Trung Quốc du nhập và Hán hóa

    Tứ hải long vương bao gồm:

    Đông hải Long vương Ngao Quảng
    Tây hải Long vương Ngao Khâm
    Nam hải Long vương Ngao Thuận
    Bắc hải Long vương Ngao Nhuận

    Long Vương là tổng quản của thủy tộc. Dân gian cho rằng phàm chỗ nào có nước như sông, hồ , biển, ao, đầm....đều có Long Vương.Long Vương có thể hô mưa gọi gió, tạo nên sấm sét, nên người ta thờ Long Vương làm thần mưa gió. Nếu hạn hán lâu ngày, dân chúng sẽ đền miếu Long Vương cầu mưa. Vẫn chưa thấy hiển linh, họ sẽ mang tượng thần Long Vương ra phơi ngòai nắng cho đến khi có mưa mới thôi. Cổ nhân cho rằng bốn bể đông, tây, nam,bắc có bốn Long Vương cai quản, còn gọi là Tứ Hải Long Vương. Ngoài ra còn có Ngũ Phương Long Vương, Chư Thiên Long Vương, Giang Hà Long Vương....
    Tích xưa kể rằng thời sơ Đường, ở tỉnh An Huy, huyện Dĩnh Thượng, thôn Bách Xã,, có một người tên là Trương Lộ Tư , vợ họ Thạch, sinh đựoc 9 đứa con trai. Trương Lộ Tư từng làm quan Chiếu Linh hầu ở tỉnh Hà Nam, sau khi từ quan về làng, thường đến một nơi gọi là Tập thị đài bên dòng sông câu cá. Một hôm ở nơi ông câu cá đột nhiên mọc lên một cung điện. Ông thấy lạ bèn vào đó xem, thế là hóa thành Long Vương. Từ đó, ngày ngày sáng sớm ông tới Long Cung, chiều tối mới trở về, quần áo lần nào cũng ướt sũng.Vợ con hỏi vì sao, ông nói :"Ta đã thành Long Vương, ở vùng khác có một nguoiwf tên Trịnh Tường cũng thành Long Vương. Hắn muốn chiếm đạot địa bàn của ta. Hắn hẹn ta ngày mai quyết chiến, ai thua sẽ mất địa bàn. Vậy sớm mai phu nhân hãy sai 9 đứa con đi trợ chiến cho ta, người trùm khăn đỏ là ta, đầu chít khăn xanh là Trịnh Tường, nhớ kẻo lầm".
    9 người con của Trương Lộ Tư nghe lời, hôm sau mang cung nỏ ra đi trợ chiến, cứ nhằm kẻ chít khăn xanh mà bắn. Trịnh Tường trúng tên mà chết. Năm 894-898 đời Đường Càn Ninh, quan thứ sử Vương Kính Nghiêu xây Long Vương miếu ở Châu Dĩnh thờ Long Vương Trương Lộ Tư.

    Mạnh bà



    Theo truyền thuyết, sau khi con người chết đi, linh hồn của họ sẽ bị đưa đến các điện địa ngục để chịu tội cho đến khi đi đến điện thứ 10, là khu Vong Đài của Mạnh Bà. Tại đây họ trải qua quá trình chuẩn bị đầu thai sang kiếp khác. Con đường dẫn tới điện của Mạnh Bà được gọi là đường Hoàng Xuân.

    Người ta kể rằng Mạnh Bà sống vào thời Tây Hán. Bà đã đọc sách Nho giáo từ khi tuổi còn nhỏ, sau này lớn lên lại tiếp tục học kinh điển Phật giáo. Mạnh Bà đã sống một cuộc đời ‘quá khứ không truy cầu, tương lai không vọng tưởng’. Bà dồn tâm sức khuyên bảo mọi người không sát sinh, ăn chay thanh tịnh. Bà vẫn còn trong trắng cho đến khi đã 81 tuổi. Người thời đó gọi bà là Mạnh Bà. Sau này, Mạnh Bà đã lên núi tu hành và đắc Đạo.

    Vào thời Đông Hán, nhiều người có thể kể về những chuyện trong đời trước của họ. Vậy nên thiên cơ đều bị tiết lộ. Vì thế thiên thượng bèn cử Mạnh Bà làm thần U Minh phụ trách các linh hồn sắp được chuyển sinh thành người.

    Món canh Quên Lãng của Mạnh Bà được nấu bằng thảo mộc của thế giới con người. Nó giống như rượu và có 5 vị: ngọt, đắng, cay, mặn và chua. Bất cứ ai muốn chuyển sinh sang kiếp khác cũng phải uống món canh này. Với những linh hồn tìm cách bỏ trốn và không chịu uống canh Mạnh Bà, lập tức sẽ xuất hiện hai cái móc trồi lên từ dưới đất giữ chặt chân họ và một cái ống đồng sắc nhọn sẽ cứa vào cổ họng để bắt họ uống món canh.

    Theo truyền thuyết, canh Mạnh Bà có thể xóa hết ký ức về những đời trước của một người, đó là lý do vì sao người ta đến trong cuộc đời này mà chẳng hề nhớ gì về những đời trước của mình, và bị mê mờ bởi danh, lợi và tình trong cõi trần tục này.

    Viêm Đế



    Thần Nông (chữ Hán phồn thể: 神農, giản thể: 神农, bính âm: Shénnóng), còn được gọi là Viêm Đế (炎帝) hay Ngũ Cốc Tiên Đế (phồn thể: 五穀先帝, giản thể: 五谷先帝, bính âm: Wǔgǔ xiāndì), là một vị vua huyền thoại của các dân tộc chịu ảnh hưởng của nền văn hóa Trung Hoa, một trong Tam Hoàng và được xem là một anh hùng văn hóa Trung Hoa. Theo truyền thuyết, Thần Nông sống cách đây khoảng 5.000 năm và là người đã dạy dân nghề làm ruộng, chế ra cày bừa và là người đầu tiên đã làm lễ Lễ Tịch Điền (còn gọi là lễ Thượng Điền, tổ chức sau khi gặt hái, thu hoạch mùa màng) hoặc Hạ Điền (lễ tổ chức trước khi gieo trồng), cũng như nghề làm thuốc trị bệnh, cho nên trong dân gian có câu Thần Nông giáo dân nghệ ngũ cốc (tức Thần Nông dạy dân trồng ngũ cốc). Thần Nông cũng có thể là từ để chỉ tới các thần dân của vị vua nói trên, do cụm từ Thần Nông thị/神農氏/神农氏/Shén nóng shì với chữ thị (氏) có thể được hiểu là thị tộc, bộ lạc, dòng họ hay gia đình. Nó cũng có thể có nghĩa là họ/tên thời con gái (do đàn bà tự xưng mình cũng gọi là thị, có lẽ ẩn chứa truyền thống tiền gia tộc và chế độ phụ hệ). Trong bất kỳ trường hợp nào, Thần Nông khi được hiểu như là một nhóm sắc tộc tiền sử không nên lẫn lộn với Thần Nông khi được hiểu như là "ông tổ" truyền thống, được lấy tên theo đó của nhóm sắc tộc này. Tuy nhiên, do chữ thị (氏) cũng có thể là thuật ngữ danh giá để chỉ một người đàn ông, giống như các từ ngài/quý ông, nên sự mơ hồ là vĩnh cửu: Thần Nông thị/神農氏/神农氏/Shén nóng shì hay chỉ đơn giản là Thần Nông, được sử dụng để nói tới một cá nhân và/hoặc nói tới chức tước của cá nhân đó. Điều này hoàn toàn phụ thuộc vào từng ngữ cảnh.

    Trong thần thoại Trung Quốc, Thần Nông, ngoài việc là ông tổ nông nghiệp, người đã dạy dân trồng ngũ cốc và chế tạo ra cày bằng gỗ, ông tổ nghề gốm sứ và nghề y dược, thì đôi khi ông cũng được coi là tổ tiên hay thủ lĩnh của Xi Vưu; và giống như ông này, Thần Nông cũng là người có đầu giống đầu bò, sừng nhọn, trán đồng, đầu sắt. Một khác biệt giữa huyền thoại và khoa học được thể hiện trong thần thoại Trung Hoa: Thần Nông và Hoàng Đế được coi như là những người bạn và đồng học giả, cho dù giữa họ là khoảng thời gian trên 500 năm giữa vị Thần Nông đầu tiên và Hoàng Đế, và cùng nhau họ chia sẻ những bí quyết giả kim thuật dùng trong y dược, khả năng bất tử và chế tạo vàng

    Theo sự bổ sung của Tư Mã Trinh vào Sử ký thì Thần Nông là bà con với Hoàng Đế và được coi là ông tổ của người Trung Quốc. Người Hán coi cả hai đều là tổ tiên chung của mình với thành ngữ "Viêm Hoàng tử tôn" (con cháu Viêm Hoàng). Ông chết do nếm phải một loại độc thảo mà không kịp lấy thuốc chữa, sau một thời gian dài từng nếm rất nhiều các loại độc thảo khác nhau. Ông được thần thánh hóa như là một trong số ba vị vua huyền thoại danh tiếng nhất, gọi chung là Tam Hoàng vì những đóng góp của mình cho loài người.

    Khó có thể nói Thần Nông là một nhân vật lịch sử có thật hay không. Tuy nhiên, Thần Nông, dù là một cá nhân hay một thị tộc, là rất quan trọng trong lịch sử văn hóa -- đặc biệt khi nói tới thần thoại và văn học dân gian. Trên thực tế, Thần Nông được nhắc tới rất nhiều trong văn học lịch sử.

    Tây Sở Bá vương


    Hạng Tịch (項籍) (232 TCN-202 TCN), tên tự là Vũ/Võ (羽), còn gọi là Tây Sở Bá Vương (西楚霸王). Ông là một nhà chính trị, một tướng quân nổi tiếng, người có công trong việc lật đổ nhà Tần và tranh chấp thiên hạ với Hán Cao Tổ (Lưu Bang) đầu thời nhà Hán.

    Tiểu sử
    Hạng Vũ có tên húy là Tịch, người đất Hạ Tương. Vũ là tên tự của ông. Hạng Vũ là cháu nội đại tướng Hạng Yên nước Sở thời Chiến Quốc, người bị tướng nước Tần là Vương Tiễn giết.

    Theo Sử ký, họ Hạng đời đời làm tướng nước Sở, được phong đất ở Hạng cho nên lấy họ là họ Hạng. Cha Hạng Vũ mất sớm nên ông sống với chú là Hạng Lương - con thứ của Hạng Yên.

    Lúc còn nhỏ, Hạng Tịch học chữ nhưng học không nên, bèn bỏ đi học kiếm thuật, cũng không nên. Hạng Lương nổi giận mắng, Hạng Vũ nói:

    Biết chữ chỉ đủ để viết tên họ mà thôi. Kiếm chỉ đánh lại một người, không bõ công học. Nên học cái đánh lại được vạn người!

    Hạng Lương bèn dạy cháu binh pháp. Hạng Vũ rất mừng, nhưng ông cũng chỉ học để biết qua ý nghĩa, chứ không chịu học đến nơi đến chốn.

    Hạng Lương có lần giết người, để tránh báo thù, bèn cùng Hạng Vũ bỏ trốn đến đất Ngô Trung. Hạng Lương tỏ ra là người có tài hơn các kẻ hiền sĩ và đại phu ở đất Ngô Trung, rất có uy tín trong vùng. Còn Hạng Vũ khi lớn lên mình cao hơn tám thước[1], có sức mạnh cất nổi cái vạc, tài năng, chí khí hơn người. Các con em ở đất Ngô Trung đều sợ ông.

    Khi Tần Thủy Hoàng đi chơi đất Cối Kê, vượt qua Chiết Giang, chú cháu Hạng Lương và Hạng Vũ cùng đi xem. Hạng Vũ trông thấy vua Tần nói:

    Có thể cướp và thay thế hắn!
    Hạng Lương nghe nói vội bịt miệng cháu:
    Đừng nói bậy! Bị giết cả họ bây giờ!
    Tuy mắng cháu nhưng nhân việc này, Hạng Lương coi cháu là kẻ khác thường.

    Biệt Ngu Cơ

    Hạng vương đóng quân ở trong thành Cai Hạ, binh ít, lương hết. Quân Hán và quân chư hầu bổ vây mấy vòng. Đang đêm, Hạng vương thức dậy nghe quân Hán ở bốn mặt đều hát giọng Sở, Hạng vương kinh hoàng, nói:

    Hán đã lấy được Sở rồi sao? Sao mà người Sở lại đông như thế?

    Đêm đó Hạng vương uống rượu trong trướng cùng mỹ nhân Ngu Cơ. Hạng vương đau đớn cảm khái làm bài thơ, được đời sau gọi là bài "Cai Hạ ca":

    Lực bạt sơn hề, khí cái thế,
    Thời bất lợi hề, Truy bất thệ
    Truy bất thệ hề khả nại hà,
    Ngu hề, Ngu hề nại nhược hà.

    Dịch:

    Sức dời núi, khí trùm trời,
    Ô Truy chùn bước bởi thời không may!
    Ngựa sao chùn bước thế này?
    Ngu Cơ, biết tính sao đây hỡi nàng?

    Hạng vương ca mấy lần, Ngu Cơ múa kiếm, hát hòa theo, lời ca rằng:

    Hán binh dĩ lược địa,
    Tứ diện Sở ca thanh.
    Trượng phu ý khí tận,
    Tiện thiếp hà liêu sinh.

    Dịch:

    Quân Hán lấy hết đất,
    Khúc Sở vang bốn bề.
    Trượng phu chí lớn cạn,
    Tiện thiếp sống làm chi.

    Rồi Ngu Cơ tự vẫn. Tương truyền nơi máu bà đổ xuống mọc lên một thứ cỏ hễ có rót rượu gần bên thì cỏ múa lả lướt như Ngu Cơ trong tiệc rượu của Hạng Vũ. Người ta gọi cỏ ấy là "Ngu mỹ nhân thả.

    Theo Sử ký, khi Ngu Cơ chết, Hạng Vương khóc chảy nước mắt, tả hữu đều khóc, không ai có thể ngẩng lên nhìn.

    A Tu La đạo


    A Tu La tiếng Phạn là Asura. A Tu La có nhiều tên gọi khác nhau: A tác la, A tô la, A tố la, A tố lạc, A tu luân. Trong Kinh thường nêu ra ba loại A Tu La: 1/ A Tu La thiên đạo. 2/ A Tu La quỉ đạo. 3/ A Tu La súc đạo.

    Theo Từ Điển Phật Học Huệ Quang, quyển 1, trang 84 giải thích: “A Tu La là 1 trong 6 đường, 1 trong 8 bộ chúng, 1 trong 10 giới, một trong những vị thần xưa nhất ở Ấn Độ.

    Một loại quỷ thần hiếu chiến, thường bị coi là ác thần và thường tranh đấu với trời Đế Thích không ngừng nên có danh từ A Tu La trường, A Tu La chiến v.v…

    Theo phẩm A Tu La Luân trong Kinh Tăng Nhất A Hàm 3 : Thân hình của A Tu La cao 84.000 do tuần, miệng rộng mỗi bề 1.000 do tuần. Còn phẩm A tu La Luân trong Kinh Trường A Hàm 20, phẩm A tu luân trong Kinh Đại Lâu Thán 2. Kinh Khởi Thế Nhân Bản 5 v.v…đều ghi rõ chỗ ở và sự tích của A Tu La.

    Về nghiệp nhân của A tu la, các Kinh thường nêu ra 3 thứ nhân làm cho chúng sanh sanh trong loại nầy: Sân, mạn, nghi.

    Theo Kinh Phật Vị Thủ Ca Trưởng Giả Thuyết Nghiệp Báo Sai Biệt thì liệt kê ra 10 thứ nhân làm cho chúng sanh sanh trong loài A tu la.

    1.Thân làm việc ác nhỏ. 2. Miệng nói lời ác nhỏ. 3. Ý nghĩ điều ác nhỏ. 4. Khởi tâm kiêu mạn. 5. Khởi tâm ngã mạn. 6. Khởi tâm tăng thượng mạn. 7. Khởi tâm đại mạn. 8. Khởi tâm tà mạn. 9. Khởi tâm mạn mạn. 10. Hướng về các căn lành.

    Hình tượng của A tu la có nhiều thuyết khác nhau. Có chỗ cho rằng: A tu la có 9 đầu, 1000 mắt, miệng phun lửa, có 990 tay, 6 chân, thân to gấp 4 lần núi Tu di. Có chỗ cho rằng: A tu la có 1000 đầu, 2000 tay; 10.000 đầu, 20.000 tay; 3 đầu, 6 tay. Có chỗ cho rằng: A tu la có 3 mặt màu xanh đen, giận dữ, lõa hình và có 6 cánh tay.

    Hắc Vô Thường - Bạch Vô Thường




    Câu “sanh không biết kỳ, tử lại có hạn” nói lên quan điểm nhận thức của người đời đối với việc sống chết. Còn đối với hai vị “Hắc Bạch Vô Thường” thì ai ai cũng sợ hãi, cho là hai con quỷ hại người. Ấn tượng của thế gian là, Hắc vô thường là mặc áo đen, Bạch vô thường là mặc áo trắng. Một hôm nào lỡ gặp hai vị nầy thì có nghĩa là số mạng đình chỉ , phải lo gấp "hậu sự" thôi !

    Nhưng có số sách vở nói rằng, đừng nên sợ hãi khi gặp hai vị Hắc Bạch nầy, lúc đó chỉ cần bình tỉnh, thành tâm cầu bái và xin hai vị cho mình “bất cứ món đồ gì”, nhất định về sau sẽ “đại phú quí” ! Cho nên, trên bàn thờ của một số đoàn hát kịch ở một vài địa phương có thờ hai vị Hắc Bạch Vô Thường chung với Thần Tài, mà chiếc mão trên đầu hai vị có ghi câu “Nhất kiến sinh tài” (một lần thấy ta ắt có tiền).





    View more random threads same category
    ***Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ***
    Copy nội dung dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!
    Tài sản của Huynh Anh
    Chu Du reborn 2 Điện Mẫu Lôi Công Thần tài

    thay đổi nội dung bởi: Huynh Anh, 20-05-2012 lúc 09:50 PM
    Trả Lời Với Trích Dẫn
    The Following 62 Users Say Thank You to Huynh Anh For This Useful Post:
    alo123 (21-09-2011), aloha1908 (26-02-2012), arashjjubi (03-05-2012), archile (03-03-2012), banhamai (31-05-2012), bazen (11-04-2012), Beck7 (21-09-2011), BK-Karamen (15-02-2012), BlueSa (30-03-2012), Công Tử Nghèo (01-03-2012), cherubin (12-05-2012), Cưỡng chế đổi nick (21-09-2011), darkprince238248 (09-10-2011), deptraikoloithoat (21-09-2011), dienchi (04-11-2011), DoiLyCu (08-08-2014), DPcopper (19-01-2012), Dracula (20-09-2011), dreak.knight (18-11-2013), Family (22-10-2011), gabot (21-09-2011), gaupoo (21-09-2011), Gia Minh (21-09-2011), Hank (07-05-2012), he0conchand0j (21-09-2011), HenryJe (08-01-2013), Hiroshi (21-09-2011), hmt666 (29-01-2012), honganh275 (12-10-2011), hungquan106 (25-05-2012), huntercity (06-11-2011), InuYaSha (21-09-2011), JimmyAnh (20-02-2014), maygiat (21-09-2011), Mèo Lười (23-04-2013), MrLee (05-11-2011), mup_vl (21-09-2011), Nam3T.9x (08-06-2012), nampjbun (18-09-2014), NaraShikamaru (27-02-2014), nhat399 (21-10-2012), oetuK (06-10-2011), okcacaok (05-11-2013), PaniHalliwel (22-12-2011), PhuongMinh (02-08-2014), Pikachu (09-02-2012), RangSun (21-09-2011), RioKen (10-10-2011), sev7nl0v3s (21-09-2011), Sou (23-04-2012), STU (21-07-2013), Super Chuột (06-10-2011), Tú Lùnnn (11-08-2012), ThuyLove (27-02-2014), tihons (30-04-2012), TSonlineforever (25-12-2011), Tuấn Mít Tờ (21-09-2011), vn00850858 (05-12-2013), vuthaiviet (05-10-2011), ZhaoZiLong (21-09-2011), zHeoDenz (03-11-2011), ĐứcNguyễn (29-10-2011)
      #2  
    Old 21-09-2011, 12:22 AM
    RangSun RangSun is offline
    Badoyau Hỏa
  • Đang chơi: 8
  • Tên nhân vật: Picachu,EmXinhKiêu,RăngSún .........
  •   Level: 19 [LevelLevelLevel]
    Sức sống: 0 / 470
    Hoạt động: 152 / 4728
    Kinh nghiệm: 81%

    Tham gia: Apr 2011
    Tổng số bài gởi: 457
    Thanks: 8
    Thanked 31 Times in 28 Posts
    TSĐ: 7,457
    RangSun is on a distinguished road
    Default

    thanks phát,thích đọc thế,update thêm nhé
    Chữ kýcủa RangSun
    Nick Chính : Bán acc ăn rồi
    Nick GD : EmXinhKiêu
    Hoạt động chủ yếu : Farmer and Farmer
    Ym : HoangItunes@yahoo.com
    Server 8
    Tài sản của RangSun
    Ba Đậu Yêu Balo
    Trả Lời Với Trích Dẫn
    The Following User Says Thank You to RangSun For This Useful Post:
    DPcopper (19-01-2012)
      #3  
    Old 21-09-2011, 12:25 AM
    gabot's Avatar
    gabot gabot is offline
    Badoyau Thủy
  • Đang chơi: TS Macau 980x
  • Server: 9
  • Tên nhân vật: Sang,Zero,WhoIAm
  •   Level: 16 [Level]
    Sức sống: 0 / 394
    Hoạt động: 107 / 3940
    Kinh nghiệm: 79%

    Tham gia: May 2011
    Tổng số bài gởi: 323
    Thanks: 442
    Thanked 113 Times in 92 Posts
    TSĐ: 4,645
    gabot is on a distinguished road
    Default

    Hay quá!Up nào
    Tài sản của gabot
    Kim Ba Đậu Yêu (Phong) Ác ma Ba Đậu Yêu (DevilBaDou)
    Trả Lời Với Trích Dẫn
      #4  
    Old 21-09-2011, 02:25 AM
    sev7nl0v3s's Avatar
    sev7nl0v3s sev7nl0v3s is offline
    Badoyau Phong
  • Đang chơi: TS Macau 980x
  • Server: 3
  •   Level: 5 [LevelLevelLevelLevel]
    Sức sống: 0 / 116
    Hoạt động: 15 / 1046
    Kinh nghiệm: 67%

    Tham gia: Sep 2011
    Tổng số bài gởi: 47
    Thanks: 7
    Thanked 11 Times in 9 Posts
    TSĐ: 1,438
    sev7nl0v3s is on a distinguished road
    Default

    bài viết hay quá! TS quả là có quá nhiều cái chưa biết hết được! Hic
    Tài sản của sev7nl0v3s
    Trả Lời Với Trích Dẫn
      #5  
    Old 21-09-2011, 06:25 AM
    Huynh Anh's Avatar
    Huynh Anh Huynh Anh is offline
    <span style="color: RoyalBlue; font-weight: 700;">Designer Forum</span>
  • Đang chơi: TS Taiwan miễn phí (FREE)
  • Server: 8
  •   Level: 31 [Level]
    Sức sống: 75 / 759
    Hoạt động: 439 / 7622
    Kinh nghiệm: 36%

    Tham gia: Apr 2011
    Tổng số bài gởi: 1,318
    Thanks: 441
    Thanked 1,875 Times in 759 Posts
    TSĐ: 49,545
    Huynh Anh is an unknown quantity at this point

    Huy hiệu của tôi

    Default

    update 6:21 21/09/2011
    Thank for Watching
    Tài sản của Huynh Anh
    Chu Du reborn 2 Điện Mẫu Lôi Công Thần tài
    Trả Lời Với Trích Dẫn
    The Following 4 Users Say Thank You to Huynh Anh For This Useful Post:
    Công Tử Nghèo (01-03-2012), dienchi (04-11-2011), HenryJe (08-01-2013), STU (21-07-2013)
      #6  
    Old 21-09-2011, 09:41 AM
    ngquanglam's Avatar
    ngquanglam ngquanglam is offline
    Badoyau tí hon
  • Đang chơi: TS Macau 980x (FREE)
  • Server: 4
  • Tên nhân vật: ZhangFei
  •   Level: 28 [LevelLevelLevelLevel]
    Sức sống: 69 / 692
    Hoạt động: 353 / 6883
    Kinh nghiệm: 68%

    Tham gia: May 2011
    Tổng số bài gởi: 1,060
    Thanks: 166
    Thanked 170 Times in 144 Posts
    TSĐ: 3,682
    ngquanglam is on a distinguished road
    Default

    Thế mấy đứa hôm nọ mình thấy mà có con pet Thần Tài stt cũng khủng thế thì Tào tháo cũng vái cả nón à @@
    Chữ kýcủa ngquanglam
    Dream warriors : ZhaoYun rb2 - CaoCao rb2 - ZhangFei rb2 - ZhugeLiang rb
    ส็็็็็็็็็็็็็็็ ็็็็็็็็็�� �็็็็็็็็็็็็็็็ ็็็็็็็็็ส� ��็็็็็็็็็็็็็็ ็็็็็็็็็ส็ ็็็็็็็็็็็็็็็็ ็็็็็็็
    Tài sản của ngquanglam
    Triệu Vân reborn 2 Tào Tháo reborn 2
    Trả Lời Với Trích Dẫn
      #7  
    Old 21-09-2011, 10:04 AM
    ZhaoZiLong ZhaoZiLong is offline
    Thành viên lừa đảo TSTW sv 21
  • Đang chơi: TS Taiwan miễn phí
  • Tên nhân vật: .* Baby Ice *.
  •   Level: 8 [LevelLevelLevelLevelLevel]
    Sức sống: 0 / 186
    Hoạt động: 30 / 1818
    Kinh nghiệm: 46%

    Tham gia: Jun 2011
    Tổng số bài gởi: 90
    Thanks: 4
    Thanked 9 Times in 9 Posts
    TSĐ: 2,004
    ZhaoZiLong is on a distinguished road
    Default

    Trích:
    Trích bởi ngquanglam View Post
    Thế mấy đứa hôm nọ mình thấy mà có con pet Thần Tài stt cũng khủng thế thì Tào tháo cũng vái cả nón à @@
    con thần tài mà bọn nó cầm ko phải thần tài trên thiên giới mà chủ topic đưa ra mà nó là con thần tài trong đợt event tết nguyên tiêu có mặt như mặt hề xem lại nha bạn
    Chữ kýcủa ZhaoZiLong


    http://diendan.tsonlinevn.com/showthread.php?t=11455
    Tài sản của ZhaoZiLong
    Trả Lời Với Trích Dẫn
    Hiroshi - 10:04 AM 21-09-2011
    con đó` là Thần Thí Lộc mà
    ngquanglam - 10:06 AM 21-09-2011
    toàn nhìn sau đít nên tưởng giống nhau
     
      #8  
    Old 21-09-2011, 10:04 AM
    Hiroshi's Avatar
    Hiroshi Hiroshi is offline
    Badoyau Địa
  • Đang chơi: TS Macau 980x (FREE)
  • Server: 9
  • Tên nhân vật: Avengers
  •   Level: 26 [LevelLevel]
    Sức sống: 63 / 633
    Hoạt động: 288 / 6040
    Kinh nghiệm: 33%

    Tham gia: Jun 2011
    Nơi Cư Ngụ: Tp.HCM
    Tổng số bài gởi: 865
    Thanks: 2,748
    Thanked 391 Times in 207 Posts
    TSĐ: 1,121
    Hiroshi is on a distinguished road

    Huy hiệu của tôi

    Send a message via Yahoo to Hiroshi
    Default

    đó h mới thấy mấuy con 4 đại thein6 vương đẹp vãi
    Chữ kýcủa Hiroshi
    Hello all, rất mong được làm wen với các bạnNếu các bạn thấy bài viết hay thì nhớ "đa tạ" giùm mình nhé

    -= TSonline - The Dream World in my mind FOREVER =-

    Tài sản của Hiroshi
    Triệu Vân reborn 2 Quan Vũ reborn 2 Thần tài
    Trả Lời Với Trích Dẫn
      #9  
    Old 21-09-2011, 10:05 AM
    Cưỡng chế đổi nick's Avatar
    Cưỡng chế đổi nick Cưỡng chế đổi nick is offline
    Badoyau Tâm
  • Đang chơi: 8
  • Tên nhân vật: DarkAngel
  •   Level: 6 [LevelLevelLevelLevel]
    Sức sống: 0 / 145
    Hoạt động: 21 / 1393
    Kinh nghiệm: 82%

    Tham gia: Jun 2011
    Tổng số bài gởi: 63
    Thanks: 5
    Thanked 11 Times in 11 Posts
    TSĐ: 863
    Cưỡng chế đổi nick is on a distinguished road
    Default

    bao giờ đc như supervip vn đánh bay hồn bọn này
    Chữ kýcủa Cưỡng chế đổi nick

    †™—»Dark_Angel«—™†
    Tài sản của Cưỡng chế đổi nick
    Trả Lời Với Trích Dẫn
      #10  
    Old 21-09-2011, 10:27 AM
    Huynh Anh's Avatar
    Huynh Anh Huynh Anh is offline
    <span style="color: RoyalBlue; font-weight: 700;">Designer Forum</span>
  • Đang chơi: TS Taiwan miễn phí (FREE)
  • Server: 8
  •   Level: 31 [Level]
    Sức sống: 75 / 759
    Hoạt động: 439 / 7622
    Kinh nghiệm: 36%

    Tham gia: Apr 2011
    Tổng số bài gởi: 1,318
    Thanks: 441
    Thanked 1,875 Times in 759 Posts
    TSĐ: 49,545
    Huynh Anh is an unknown quantity at this point

    Huy hiệu của tôi

    Default

    các bạn có đọc hết hok =.=' hay chỉ xem hình =.='
    Tài sản của Huynh Anh
    Chu Du reborn 2 Điện Mẫu Lôi Công Thần tài
    Trả Lời Với Trích Dẫn
    Cưỡng chế đổi nick - 10:49 AM 21-09-2011
    đọc hết rồi, đọc xong ngủ đc 5'
     
    The Following 2 Users Say Thank You to Huynh Anh For This Useful Post:
    Công Tử Nghèo (01-03-2012), STU (21-07-2013)

    Tags
    cac vi than trung quoc, mai sơn thất quái, nhị lang thần reborn, su tich ngoc hoang, su tich ton ngo khong, ta tu tsonline, ts online

    Ðiều Chỉnh
    Xếp Bài

    Quyền Sử Dụng
    You may not post new threads
    You may not post replies
    You may not post attachments
    You may not edit your posts

    BB code is Mở
    Smilies đang Mở
    [IMG] đang Mở
    HTML đang Tắt

    Chuyển đến