Cộng đồng Tsonline Việt Nam
TS Online VN - Cộng đồng TS Việt
 
Go Back   TS Online VN - Cộng đồng TS Việt > Cộng đồng TSonline > Tửu lầu > Chuyện trò linh tinh

Notices

TS Online Việt Nam


Vui lòng truy cập vào Imgur.com để up hình lên diễn đàn
Hãy nhập username và password là tsonlinevn nếu khi đăng kí/gửi bài bị yêu cầu đăng nhập
Hãy tìm kiếm trước khi bạn đặt câu hỏi trên diễn đàn!

 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 10-03-2012, 08:04 PM
Huynh Anh's Avatar
Huynh Anh Huynh Anh is offline
Ba Đậu Yêu Chúa

  • Đang chơi: TS Taiwan miễn phí (FREE)
  • Server: 8
  •   Level: 31 [Level]
    Sức sống: 0 / 768
    Hoạt động: 453 / 17001
    Kinh nghiệm: 75%

    Tham gia: Apr 2011
    Tổng số bài gởi: 1,359
    Thanks: 480
    Thanked 1,941 Times in 783 Posts
    TSĐ: 98,388
    Huynh Anh is an unknown quantity at this point

    Huy hiệu của tôi

    Default Góc cuộc sống bất hạnh

    Góc cuộc sống bất hạnh


    Cụ bà bị giựt vé số



    Cụ bà 75 tuổi bị giật 150 tờ vé số (Nhìn ảnh mà thương cụ quá, cuộc đời này sao lắm nhưng kẻ lưu manh)

    Anh Nguyễn Xuân Danh, một người dân chứng kiến vụ việc kể lại: Từ sáng sớm hàng ngày, rời khu nhà trọ ở đường Lãnh Binh Thăng, quận 11 (TP. HCM) cụ bà Phan Thị Hoa (75 tuổi, quê Phú Yên) đi khắp cùng đường cuối hẻm để bán vé số nuôi sống bản thân và gởi tiền về phụ nuôi các cháu ở quê.

    Khoảng 10h sáng nay 9/3, khi đi bán đến trước cổng trường cấp 2 Phạm Ngọc Thạch, đường Âu Cơ, phường 9, quận Tân Bình – TP. HCM, cụ Hoa mừng rỡ khi có đôi nam nữ thanh niên đi trên chiếc xe tay ga dừng lại kêu cụ đưa vé số cho họ lựa. Bất ngờ gã thanh niên vặn ga vọt mất cùng sấp vé số gần 150 tờ khiến cụ Hoa ú ớ không thể la nổi.

    Khi phát hiện anh Danh và nhiều người định đuổi theo nhưng chúng đã hòa vào dòng xe cộ đông đúc rồi biến mất.

    Mất trắng vé số đồng nghĩa với việc toàn bộ vốn liếng hơn 1 triệu 500 ngàn của cụ Hoa không còn, cụ ngồi bệt trước cổng trường khóc tức tưởi khiến ai chứng kiến cũng không khỏi xót lòng.

    “Bà ơi tụi cháu gom mỗi đứa được ít tiền giúp bà làm vốn khác để lấy vé số, bà đừng buồn nữa nhé bà”, một em học sinh trường Phạm Ngọc Thạch đã thay mặt các bạn của mình đưa bà Hoa vài trăm ngàn do các em gom góp lại để an ủi bà lão.

    "Mọi thứ trên đời đều có thể mất đi, duy chỉ có tình yêu thương là mãi mãi!"



    Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học.

    Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ngăn kéo của cha để mua một chiếc khăn tay mà những đứa con gái trong làng đều có. Cha tôi phát hiện, ông lấy chiếc roi tre treo trên vách xuống, bắt hai chị em tôi quỳ trước mặt và hỏi rằng ai đã lấy cắp. Vì sợ hãi, tôi đã không dám dứng lên nhận lỗi. Cha tức giận định đánh cả hai chị em, ông đưa chiếc roi lên. Em níu tay cha lại và nói:

    - Thưa cha, con trót dại...

    Em nói loanh quanh, không giải thích được đã dùng số tiền ấy vào việc gì. Cha giận đến tái mặt nghĩ rằng em đã ăn chơi lêu lổng và quất liên hồi chiếc roi dài vào lưng em cho đến khi cha gần như ko thở được nũa.

    Đêm ấy, mẹ và tôi đã dỗ dành em. Nhìn thân hình đầy những lằn roi của em, tôi oà khóc. Em vội vàng nói:

    - Chị ơi đừng khóc, kẻo cha nghe thấy cha sẽ đánh đòn chị đấy!

    Năm ấy em vừa lên 8 và tôi 11 tuổi.

    ***

    Năm em tôi được tuyển thẳng vào trường trung học thì tôi cũng trúng tuyển vào đại học. Chưa kịp vui với niềm mơ ước được chạm vào cánh cửa đại học thì tôi đã đối diện với nỗi lo lắng về học phí. Cha mẹ tôi không đủ tiền để cho hai chị em ăn học cùng một lúc.

    Em tôi quyết định bỏ học nhưng cha mẹ và cả tôi đều không đồng ý. Tôi nói:

    - Em cần phải tiếp tục đi học để tìm cách thoát ra khỏi cảnh nghèo khó sau này. Chính chị mới là người không nên tiếp tục vào đại học.

    Nhưng em đã bỏ nhà ra đi với vài bộ quần áo cũ và một ít muối mè trong chiếc túi sách nhỏ. Em đã lén đến bên giường tôi và để lại một mảnh giấy nhỏ bên gối tôi với lời nhắn nhủ: "Chị ơi, được vào đại học không phải là điều dễ dàng. Em sẽ tìm việc làm để gởi tiền về cho chị.".

    Tôi trào nước mắt, chẳng nói lên lời.

    Năm ấy em mới 17 và tôi tròn 20.

    ***

    Với số tiền ba tôi vay được trong làng cộng với số iền gởi về của em, cuối cùng tôi cũng học xong năm thứ 3 đại học.

    Một hôm đang ngồi học trong phòng, Một đứa bạn chạy vào gọi tôi và nói:

    - Có người cùng làng đợi cậu ngoài kia.

    Tôi chạy ra và thấy em đứng từ xa, quần áo lấm lem dầu nhớt. Tôi hỏi em:

    - Sao em không nói với bạn của chị, em là em trai chị chứ?

    Em cười đáp lại:

    - Em sợ mọi người sẽ cười chị khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của em.

    Tôi lặng người, nước mắt tuôn trào.

    Em mỉm cười, đôi mắt ánh lên lấp lánh. Em đưa tay vào túi áo lấy ra một chiếc kẹp tóc hình con bướm và nói:

    - Em thấy mọi cô gái đều cài nó trên tóc, vì thế em mua tặng chị!

    Tôi không kìm được niềm xúc động, ôm chầm lấy em nức nở.

    Năm ấy tôi đã 23 và em mới 20.

    ***

    Khi lần đầu tôi đưa bạn trai về nhà ra mắt cha mẹ, mọi thứ trong nhà đều rất sạch sẽ và ngăn nắp, ngay cả miếng cửa sổ bị bể cũng đã được lắp lại. Mẹ cho tôi biết trong khi dọn dẹp và thay khung cửa sổ, em đã bị miếng kính đâm vào tay chay máu.

    Tôi chạy vào tìm em. Nhìn vết thương trên tay em, tôi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim mình. Tôi lấy thuốc và bông băng để băng lại vết thương cho em. Em cười:

    - Em không muốn anh ấy chê nhà mình nghèo khổ!

    Năm ấy em 23 và tôi 26.

    ***

    Sau khi lập gia đình, tôi về sống với chồng ở thành phố. Vài năm sau, chồng tôi trở thành giám đốc của một xí nghiệp. Vợ chồng tôi muốn đưa em vào làm nhưng em từ chối vì sợ mọi người sẽ xì xầm bàn tán những lời không hay về chồng tôi.

    30 tuổi, em lập gia đình với một cô gái trong thôn.

    Năm tôi 40, cuộc hôn nhân tưởng chừng như mĩ mãn của tôi bị đỏ vỡ vì sự xuất hiện của một người đàn bà khác. Em vứt hết chuyện gia đình đến chăm lo cho các con tôi, vực tôi dậy sau những đắng cay nghiệt ngã.

    Rồi một ngày cả hai chúng tôi đều già nua, tóc bạc gần hết mái đầu. Em ngồi bên tôi nhắc lại chuyện xưa. Ngày ấy, chị em tôi mỗi ngày phải lội bộ hơn hai tiếng mới có thể đến trường. Một hôm, em làm mất chiếc giày. Một phần sợ cha đánh em, một phần biết mẹ không có tiền mua giày mới, tôi đã nhường cho em đôi giày của mình. Và cứ thế, mỗi ngày hơn bốn tiếng đi-về, chân tôi phồng rộp lên và rướm máu vì những viên đá nhọn trên mặt đường nóng bỏng. Từ đó em hứa với lòng phải chăm sóc và đối xử với tôi thật tốt.

    Nước mắt tôi chợt ứa ra vì hạnh phúc.

    Năm ấy em chỉ vừa lên 5!



    View more random threads same category
    ***Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ***
    Copy nội dung dưới đây gửi đến bạn bè!
    Tài sản của Huynh Anh
    Chu Du reborn 2 Điện Mẫu Lôi Công Thần tài Lữ Bố reborn 1 Tiên Nhân Long Thủ Chiêu Tài Đồng Tử
    Trả Lời Với Trích Dẫn
    The Following 5 Users Say Thank You to Huynh Anh For This Useful Post:
    0o0keikan0o0 (05-07-2012), bemapdh (10-03-2012), HenryJe (08-01-2013), HoangNT (20-07-2012), oetuK (10-03-2012)
      #2  
    Old 10-03-2012, 08:48 PM
    bemapdh's Avatar
    bemapdh bemapdh is offline
    Badoyau Thủy
  • Đang chơi: TSi (FREE)
  • Server: 6
  • Tên nhân vật: bemapdh
  •   Level: 12 [LevelLevelLevel]
    Sức sống: 0 / 278
    Hoạt động: 57 / 5680
    Kinh nghiệm: 13%

    Tham gia: Nov 2011
    Tổng số bài gởi: 171
    Thanks: 99
    Thanked 71 Times in 60 Posts
    TSĐ: 10,272
    bemapdh is on a distinguished road
    Default

    cảm động quá
    Tài sản của bemapdh
    Tiểu Đồng Điêu Thuyền Đại Kiều reborn 2 Tiểu Kiều reborn 2 Tôn Thượng Hương reborn 2 Naly reborn 1
    Trả Lời Với Trích Dẫn

    Tags
    bất, cuộc, cuoc song, cuoc song bat hanh, góc cuộc sống, hạnh, sống

    Ðiều Chỉnh
    Xếp Bài

    Quyền Sử Dụng
    You may not post new threads
    You may not post replies
    You may not post attachments
    You may not edit your posts

    BB code is Mở
    Smilies đang Mở
    [IMG] đang Mở
    HTML đang Tắt

    Chuyển đến